Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Năm nay Lý Nhiên học lớp mười một. Một tháng nữa là cậu thi cuối kỳ, đợi tháng chín khai giảng sẽ lên lớp mười hai. Cậu không rành về xe cộ cho lắm, trước kia cũng chẳng biết Cullinan là dòng xe gì. Mãi đến ngày thứ ba tiên sinh họ Trì kia chuyển tới đây, cậu mới vô tình nhìn thấy anh từ xa, để rồi cảm thấy người đàn ông này cũng lạnh lẽo y hệt như chiếc xe của anh vậy. Thế là cậu biết luôn cả người lẫn xe. Trì Mạch hoàn toàn chẳng hợp với con phố này. Anh giống như một vị quý tộc sống trên đỉnh kim tự tháp từ thuở lọt lòng, nay vô tình lạc bước vào chốn lao xao phố thị. Anh giữ khuôn phép và chuẩn mực đến mức vĩnh viễn không thể hòa nhập. Thậm chí, ngay cả khi anh rời đi, cũng chẳng ai thấy lưu luyến hay bịn rịn. Mà chỉ mong anh đi cho mau. Quẹt hỏng xe người ta, đương nhiên Lý Nhiên muốn xin lỗi. Thế nhưng sau khi chạm mắt với Trì Mạch, cậu lại căng thẳng bước lên chiếc Cullinan như một đứa trẻ vừa phạm lỗi tày trời. Thành thử ra, những lời xin lỗi như "cháu vô ý quá" hay lời từ chối "cháu không lên đâu" chưa kịp thoát ra khỏi miệng đã nghẹn ứ cả lại trong bụng. Ngay khi Trì Mạch nói tiếng đầu tiên, người tài xế lái chiếc Cullinan —— người mà Trì tiên sinh gọi là chú Thẩm —— liền bước xuống xe đỡ chiếc xe đạp leo núi đã xịt lốp của Lý Nhiên lên rồi đẩy đến khu vực đỗ xe công cộng, tiện thể bảo cậu khóa xe lại để lúc về mang đi sửa. Nhìn cái người được gọi là chú Thẩm kia làm việc tháo vát gọn gàng, Lý Nhiên hoàn toàn không thể đánh đồng gương mặt trông chỉ mới như ngoài…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...