Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lý Nhiên đang quan sát cái bóng của Trì Mạch. Mỗi khi đi qua một ngọn đèn đường, bóng của anh lại thay đổi theo góc độ ánh sáng. Hai người sóng vai bước đi. Dù bóng hình có thay đổi ra sao, vóc người của Lý Nhiên vẫn bị bóng của Trì Mạch bao trọn, nuốt chửng. Ra khỏi cổng khu dân cư cũ để đến khu nhà giàu đối diện cần phải băng qua một con đường rộng. Các cột đèn đường được đặt cách xa nhau. Khu dân cư cũ cho rằng khu nhà giàu có tiền, nên lắp đèn cho đoạn đường còn thiếu này; còn khu nhà giàu thì nghĩ khu đối diện nên giải tỏa đi, không thì cứ nghèo mãi. Đoạn đường ở giữa này tối hơn những nơi khác. Lúc Lý Nhiên và Trì Mạch đi qua, trên mặt đường không hề có bóng. “... Anh Thẩm có ở nhà không ạ?” “Tại sao cậu ta phải ở nhà tôi?” Trì Mạch vặn lại, khẽ cau mày. Giọng điệu hung dữ quá. Lý Nhiên sợ đến mức im bặt, chỉ đáp: “Ồ.” “Sao đột nhiên lại hỏi về cậu ta?” “Lần trước... Anh ấy có ở đó mà.” Trì Mạch mặt không đổi sắc: “Lần này cậu ta không ở đây nữa.” “Ồ.” Lý Nhiên thầm nghĩ, bữa cơm tối nay không lẽ chỉ có mình và Trì tiên sinh thôi ư? Thế thì kỳ lạ quá. Lần này họ đi vào chậm rãi, nên Lý Nhiên có đủ thời gian để liếc mắt quan sát xung quanh. Vốn từ nghèo nàn của cậu chỉ có thể thốt ra hai chữ “lộng lẫy”, trong lòng cứ kinh ngạc mãi không thôi. Một đứa trẻ sinh ra trong gia đình bình thường như cậu và nơi này quả là khác biệt một trời một vực. “Ngẩng đầu, ưỡn ngực,” Trì Mạch nói. Ánh mắt liếc sang của anh khiến đôi vai không biết đã rụt lại từ lúc nào của Lý Nhiên đột…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...