Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Dạo gần đây, Công nghệ Mặc Nhiên có một thư ký nam mới "được bổ nhiệm” vào. Trì Mạch đi đâu cậu đi đó, không gây ồn ào, không cười, cũng không nói chuyện—— Không phải cậu bị câm, chỉ là hơi ít nói mà thôi. Lẽ ra một người như vậy sẽ rất mờ nhạt, nhưng gương mặt cậu lại gây ấn tượng mạnh, đi đến đâu cũng thu hút mọi ánh nhìn. Nếu không có thực lực, việc “được bổ nhiệm” thế này ắt sẽ bị gièm pha. Nhân viên dù hiền lành đến mấy cũng khó tránh khỏi đôi chút bất bình. Lý Nhiên, người từng ghé qua Công nghệ Mặc Nhiên, nay lại đến công ty đi làm. Cậu cứ thế lẽo đẽo theo sau Trì Mạch ra vào tầng cao nhất suốt hai ngày, khiến cả công ty trên dưới đều xôn xao bàn tán. Nghe Lý Nhiên gọi Trì Mạch là “anh”, mọi người liền biết đây là người có quan hệ. Thảo nào lại được “bổ nhiệm”. Khi nghe lương của Lý Nhiên chỉ có 1700, mọi người không tài nào tin nổi. Trì Mạch thành tư bản bóc lột từ bao giờ thế?! Đến em ruột cũng bóc lột thế này ư?! Công ty to thế này, ngày nào cũng bưng trà rót nước, đưa tài liệu, chạy ngược chạy xuôi mệt bở hơi tai thì ít nhất cũng phải được 3000 tệ chứ nhỉ. Thế là người được hưởng suất con ông cháu cha “nhảy dù” vào là Lý Nhiên còn chưa kịp hoàn thành chỉ tiêu gây thù chuốc oán, đã thu về một dàn anh chị công khai lẫn ngấm ngầm xót cậu. Lý Nhiên thấy rất lạ. Khi cậu đang ở trong phòng trà lấy nước nóng để pha cà phê sữa cho Trì Mạch theo khẩu vị của anh, một chị nhân viên cầm hai tập tài liệu lên lầu cho sếp ký. Vừa thấy cậu, chị đã trìu mến thở dài. “Haiz, sếp…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...