Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
“Không cần thử... Được rồi... Em biết rồi anh, em biết rồi, biết rồi, không cần thử đâu.” Hai chiếc gối ôm dưới tay cậu vừa rồi đều lăn cả xuống đất, chạy thoát thân còn nhanh hơn cả Lý Nhiên, chẳng cái nào muốn bị Trì Mạch tóm được. Lý Nhiên lại vơ đại một chiếc, cuống quýt nói. Cậu cũng chẳng biết vớ được một chiếc gối ôm mềm oặt thì có tác dụng gì, lẽ nào có thể đập cho mình ngất đi được? Miệng vừa lanh lẹ đáp lại chữ “ví dụ” xong đã thầm hối hận, không hiểu sao bây giờ cậu lại dám đùa giỡn với Trì Mạch thế này. Mà Trì Mạch cũng thế, sao anh vừa trút bỏ hình tượng điềm tĩnh đã hùa theo đùa giỡn với cậu vậy. Vài giây sau, Lý Nhiên được Trì Mạch rủ lòng thương thả ra, quần áo cũng không xộc xệch là bao. Hóa ra anh chỉ đang dọa cậu thôi. Thật ra Trì Mạch chỉ là thừa biết đạo lý không thể nóng vội, anh kiềm chế sửa lại quần áo cho Lý Nhiên, không nằng nặc đòi thử nữa, dù trong lòng rất muốn. Trì Mạch véo má cậu, hỏi: “Nhớ lời tôi vừa dặn chưa?” “Nhớ rồi ạ.” Lý Nhiên gật đầu, không dám làm càn nữa. Trì Mạch không hoàn toàn tha cho cậu: “Tôi đã nói gì, em nhắc lại xem nào.” “Quyền... quyết định cơ thể của em thuộc về anh. Tóc em vẫn chưa dài lắm đâu, đợi anh bảo em cắt thì em sẽ cắt.” Lý Nhiên lanh lẹ nhại lại. Trì Mạch xoa đầu cậu, năm ngón tay luồn sâu vào mái tóc, hài lòng: “Ừm. Bé ngoan.” Trước sự cám dỗ bằng tiền thưởng “100 tệ” mới toanh của Trì Mạch, ngày nào Lý Nhiên cũng xuống lầu nói chuyện với những người khác trong công ty. Ban đầu, cậu chỉ nói chuyện với Hoa Tuyết…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...