Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ở nhà Lý Nhiên, đàn ông không được phép khóc. Trước năm 12 tuổi khi Lý Nhiên vẫn còn là một đứa trẻ, ấm ức thì được khóc, được Bạch Thanh Thanh dù bận rộn cũng tranh thủ dỗ dành. Sau năm12 tuổi, cậu vẫn là một đứa trẻ, nhưng cuộc hôn nhân của Bạch Thanh Thanh và Lý Ngang đã đi đến hồi kết, cậu cũng bị túm cổ bắt phải lớn. Vóc người chưa cao thêm được bao nhiêu, tính cách lại bị đè nén mà chai sạn đi ít nhiều. Khi cậu cố ngăn cản bố mẹ Trì Mạch và nói lí với họ rằng nếu anh không muốn đi nước ngoài thì đừng ép nữa, Bạch Thanh Thanh đã nổi cơn tam bành, túm lấy cậu mà đánh cho một trận nhừ tử. Đó là một trong số ít lần Lý Nhiên bật khóc. Vì đau quá. Về đến nhà, tiếng gào khóc của cậu chuyển thành những tiếng thút thít khe khẽ. Bạch Thanh Thanh đóng sầm cửa phòng, trừng mắt nhìn cậu, bực bội quát nín. Lần đầu tiên Lý Nhiên bộc lộ cảm xúc mãnh liệt như thế đã phải đột ngột dừng lại, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cậu chưa từng được nghe những lời lẽ yếu mềm như “Cứ hét lên đi” hay “Cứ khóc đi”. Bắp chân được xoa bóp đến bỏng rát, bên trong vừa tê vừa nhức. Cuối cùng, Lý Nhiên không chịu nổi nữa, cố rụt chân lại mà không được, đành nhỏ giọng van xin Trì Mạch buông mình ra. “Đừng... Anh... Đừng ấn nữa mà. Em xin anh, buông em ra đi...” Sáu tiếng leo núi khiến cơ thể phản ứng dữ dội, như một lưỡi dao sắc lẹm đột ngột rạch toang lớp vỏ bọc ngoan ngoãn dày cộp mà Lý Nhiên khoác lên mình từ nhỏ. Lớp vỏ dễ bắt nạt, ai cũng có thể tuỳ ý nhào nặn ấy trông thì có vẻ dễ xé bỏ, nhưng đôi tay của Trì…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...