Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lý Nhiên có một người mẹ vừa có tài ăn nói duyên dáng, lại vừa giỏi châm chọc mỉa mai. Sống cùng bà hơn mười năm, tai nghe mắt thấy, dù chẳng cần đến mức trò giỏi hơn thầy thì ít ra cậu cũng phải học được cái thói dẻo miệng cơ bản chứ nhỉ. Nhưng gen của Lý Ngang quả thực quá mạnh, nhiễm sắc thể “Y” kém chất lượng ấy đã lấn át hai nhiễm sắc thể “X” của Bạch Thanh Thanh, nặn Lý Nhiên thành một phiên bản Lý Ngang thật thà 2.0. Đôi khi, việc Bạch Thanh Thanh bực mình với Lý Ngang cũng là điều có lý. Người phụ nữ này đã không để sự chán ghét chồng cũ lây sang con trai mình, cũng đã là một sự tỉnh táo và nghị lực phi thường. Nếu Lý Nhiên biết nói những lời dỗ dành ngon ngọt ấy, có lẽ mẹ cậu đã ly hôn với bố cậu muộn hơn một chút rồi. Ánh đèn trong phòng khách tỏa ra một vầng sáng dịu dàng như qua một lớp filter, trông hệt một đóa hoa. Phải mở to mắt nhìn chăm chú mới biết là chẳng thấy rõ thứ gì. Lý Nhiên ngồi dưới ánh đèn, chân đạp lên bóng mình, đứng ngồi không yên. Cậu bị dày vò đến đỏ bừng cả mặt. Cậu muốn nói mình không biết, nhưng Trì Mạch đã bảo dỗ tôi đi, giờ mà hỏi lại thì vừa không biết điều, vừa thiếu chân thành. Lý Nhiên chỉ ước gì có thể phanh lồng ngực ra để chứng minh lòng mình, miễn là đừng ép cậu phải mở miệng. Lúc này sự tâm lý của Trì Mạch mới được thể hiện. Anh không ép buộc Lý Nhiên mà hỏi: “Mấy năm nay sao em không ở cùng bố mẹ?” Hồi đó, một cậu bé mới mười mấy tuổi đã phải tự sống trong nhà thuê, tuy không cần lo lắng về chi phí nhưng nghĩ lại cũng đủ thấy…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...