Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thời buổi này, đến mèo cũng đồng tính! Tim Lý Nhiên như bị giáng một cú, cậu đứng sững tại chỗ. Bàn tay đút trong túi siết chặt chuỗi hạt bồ đề đến mức gần như muốn bóp nát chúng. Bồ đề tịnh tâm, bồ đề trừ uế, thảo nào Trì Mạch ngày nào cũng đeo một chuỗi. Lòng anh phải rối bời đến mức nào đây. Một người đơn thuần như Lý Nhiên chưa từng nghĩ đến việc lòng anh lại có nhiều điều dơ bẩn. Lý Nhiên có một sự bài xích tự nhiên đối với đồng tính nam, và Bạch Thanh Thanh là người góp công không nhỏ trong chuyện này. Còn Lý Ngang, với tư cách là kẻ đầu sỏ, càng đáng bị lôi ra xử bắn. Nhưng lạ một điều là với chuyện ấy ấy của đám mèo đực đồng tính, Lý Nhiên lại thấy khá dễ chấp nhận. Con người ta không thể sốc mãi được. Sau một hồi tam quan vỡ nát, Lý Nhiên nhăn nhó định bỏ đi nhưng khóe mắt lại chẳng nghe lời, cứ liếc về phía hai con mèo đồng tính kia, rồi vẻ mặt cậu lại biến sắc lần nữa. Vợ của anh Đen... Không phải, chồng của mèo đen... Cũng không phải, là vợ đực của mèo đen... Sao nó lại chỉ có một hòn thế. Hai bảo bối của mèo đen lủng lẳng phía dưới, nắng chiếu vào trông như hai quả nho đen. Nhất là khi đang trong giai đoạn đặc biệt nên trông căng bóng đến mức tưởng chừng sắp rách toạc. Nhìn lại mèo trắng, chân sau cứ đạp lia lịa, cào bay cả một lớp đất cỏ. Sức chiến đấu quá yếu, nó bị mèo đen đè cho không ngóc đầu lên được. Dưới cái đuôi vểnh lên chỉ có một hòn, như quả cân lệch làm cán cân mất thăng bằng, khiến người bị OCD nhìn vào hẳn sẽ thấy ngứa ngáy khó chịu. Cũng không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...