Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sách vở học kỳ mới vứt bừa bãi, Tề Trị cười bò ra bàn: “Hahahahaha A Ngốc, được rồi được rồi, hoàn hồn đi nào. Xem cậu sợ đến mức nào kìa hahahahahaha…” Cậu ta cứ nói một chữ lại hít vào một hơi cười, thở không ra hơi, khiến Lý Nhiên chỉ muốn bảo cậu ta im ngay. Màn “tỏ tình” bất ngờ khiến sách vở trên tay Lý Nhiên rơi lộp bộp xuống đất. Đúng lúc đó, Ban Vị vừa đỗ xong chiếc xe điện của mình, từ khu nhà xe đi tới. Thấy cảnh tượng này, Ban Vị còn tưởng cậu học trò Lý Nhiên đến tuổi nổi loạn định xé sách phản đối, lập tức hầy một tiếng rồi hỏi cậu có chuyện gì, có phải muốn quậy tung trời không. Không hỏi thì thôi, hễ hỏi vào là chuyện lại càng to. Mặt Lý Nhiên cắt không còn giọt máu, mới 17 mà đã như mắc hội chứng Parkinson giai đoạn cuối, tay run đến độ cứ nhặt một cuốn sách lên là lại làm rơi một cuốn. Mãi sau đó cậu cũng ôm được ngọn núi tri thức của tổ quốc vào lòng, nặng đến mức suýt không đứng dậy nổi, rồi quay người co giò bỏ chạy! Nếu đống sách mà cậu vơ vội vào vạt áo đồng phục kia biến thành mấy trăm cọc tiền mặt thì cảnh này trông không khác gì một vụ cướp ngân hàng. Ban Vị vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tối qua vừa thức trắng đêm cày phim cảnh sát hình sự, ông liền theo phản xạ sờ lên thắt lưng, định rút súng bắn hạ Lý Nhiên đang tháo chạy. Rốt cuộc khẩu súng bằng tay với hai ngón chụm lại cũng không chĩa vào Lý Nhiên mà quay sang đầu Tề Trị. Đôi mắt Ban Vị sắc như dao: “Thằng nhóc, nhìn là biết em có vấn đề rồi. Tự dưng chọc nó làm gì? Cả lớp có mỗi đứa này…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...