Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tấm vách ngăn giữa hàng ghế trước và sau xe được kéo lên. Trì Mạch vòng một tay qua eo Lý Nhiên, không hỏi vì sao cậu lại lao vào lòng mình như một chú mèo con bị quái vật rượt đuổi. Anh chỉ dùng chính cách của cậu để đáp lại, ôm siết còn chặt hơn. Lý Nhiên chưa bao giờ ngờ rằng một bài tập hè lại suýt khiến cậu chết ngạt dưới “Thái Sơn áp đỉnh” của bạn bè, bèn bất mãn mách tội với phụ huynh. Thầy chủ nhiệm đổ hết mọi oán hận lên đầu cậu, còn thầy thì thản nhiên phủi áo bỏ đi. Dẫu thầy là giáo viên Toán, chẳng lẽ thầy không hiểu đạo lý “điều mình không muốn thì đừng đẩy cho người khác” hay sao? Ngày nào cũng ngồi chung văn phòng với giáo viên Văn, chẳng lẽ cô chưa từng dạy thầy điều đó à? Sao một người như vậy lại làm chủ nhiệm được chứ? Chút đạo lý cỏn con này cũng không hiểu. Quá đáng hết sức! Hồi hè làm bài, đối mặt với những môn logic cao siêu và trái tự nhiên như Toán, Lý, Lý Nhiên không dám chống lại sự đàn áp vô nhân tính của Trì Mạch. Cậu phải đại chiến với mấy bài toán khó cuối cùng, chỉ hận không thể biến mình thành một miệng núi lửa sắp phun trào để thổi bay cả đống bài tập lẫn Trì Mạch. Lý Nhiên bảo bài cuối không làm, vì có làm trông cũng giả lắm, thầy giáo chẳng tin đâu. Trì Mạch bèn cầm tay chỉ cậu viết công thức, ý là anh không tin bài tập làm đến mức này mà thầy giáo còn cho là giả được. Mắt thầy là mắt người, chứ đâu phải mắt chó càng không phải mắt rùa. “Thầy chủ nhiệm quá đáng thật sự, thầy réo tên em để kéo thù hận, mọi người đều bảo em là kẻ phản bội…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...