Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Bài tập hè khác với bài kiểm tra tháng, lượng ít đề dễ, chỉ là trò trẻ con. Sợ học sinh không làm bài tập tử tế hay thấy khó mà lui, nên đề bài tương đối không khó lắm. Bên cạnh Lý Nhiên lại có người thầy nghiêm khắc là Trì Mạch, mỗi lần lén bỏ trống câu nào là sẽ bị thầy Trì như camera bắt viết lại, hành hạ đến khổ không tả xiết. Không ngờ hè qua đi, tội phải chịu còn nặng hơn trước. Học sinh lớp 12 không phải người, mà là trâu ngựa 007 mô phỏng trước việc bước vào xã hội, ngày nào cũng có đề thi mới phát ra như tuyết rơi. Lúc tự làm bài, Lý Nhiên luôn thấy chột dạ. Câu này quen quen, nhưng nghĩ mãi không ra; câu này hình như có chép vào sổ lỗi sai rồi, nhưng lại không chắc lắm; từ này vừa mới ôn xong, rốt cuộc là có nghĩa gì nhỉ... Đề càng khó, Lý Nhiên càng làm càng thấy tim mình lạnh lẽo khi nghĩ đến kỳ kiểm tra tháng sắp tới. Nhưng Trì Mạch không biết nổi điên gì, không chê Lý Nhiên phiền, không đuổi cậu đi, cuối tuần còn mang Lý Nhiên theo tới công ty bắt cậu học hành tử tế, muốn xuống lầu quậy phá với đám chơi game kia à? Mơ đi, không có cửa đâu. Ngoài cuối tuần, ngày nào anh cũng đúng giờ đón Lý Nhiên tan học tối, lái xe công ty không phô trương, về đến nhà còn phải ép Lý Nhiên làm đề, cầu xin anh cũng vô dụng. “Đệt, A Ngốc, sao mắt cậu cứ lờ đờ trông như không còn gì luyến tiếc cuộc đời vậy?” Trương Tứ vặn người như cái bánh quẩy, một tay vịn bàn Lý Nhiên, một tay chìa ra đòi bạn cùng bàn là Trương Hữu Đức năm hào, “Có chơi có chịu đê, có chơi có chịu đê. A Ngốc hôm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...