Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
“Em không làm gì cả!” “Anh, đó không phải em!” Đầu óc vào lúc nửa đêm đúng là không tỉnh táo. Lý Nhiên lao vào phòng vệ sinh, luống cuống vốc nước lạnh từ vòi tạt lên mặt. Cái lạnh buốt khiến lỗ chân lông co rúm lại. Nhưng vỏ não vẫn như bị một lớp sương mù bao phủ, đầu óc mê man mơ hồ còn khóe môi dường như vẫn còn vương lại cảm giác thân mật của mấy phút trước. Ngượng quá đi... muốn chết. Nửa đêm hôn trộm người ta ai dè người ta lại tỉnh. Bốn mắt nhìn nhau, hoàn toàn không thể giải thích nổi. Đôi mắt Trì Mạch mở ra lúc đó chiếu vào mặt Lý Nhiên còn có sức sát thương mạnh hơn cả đèn pha. Lý Nhiên từ nhỏ đã luôn ngoan ngoãn chưa từng làm chuyện gì quá trớn, lần đầu “lệch quỹ đạo” đã chơi lớn thế này. Suýt chút nữa cậu sợ đến hồn bay phách lạc. Sao cậu có thể làm ra chuyện này chứ! Một lời hứa thuận miệng mà chắc chắn Trì Mạch đã quên từ lâu rồi, cớ gì cứ phải hoàn thành nó? Lý Nhiên nghi ngờ mình có bệnh, có khi là bệnh nan y. Liệu có sống sót qua đêm nay không cũng là một vấn đề. Dù sao thì cậu cũng rất muốn nấu một bát mì rồi tự thắt cổ mình tại chỗ. Chết thật thì thôi vậy, đau lắm. Lúc ấy, Lý Nhiên vừa bị chấn động tinh thần vừa hoảng hốt, mặt “bừng” một tiếng nóng rực lên. Cậu từ chối đối mặt với hiện thực, dùng cả tứ chi đạp loạn xạ, vùng vẫy, thề phải thoát khỏi sự kìm kẹp của Trì Mạch. Cảnh tượng vùng vẫy này cũng na ná như lúc Trì Mạch dùng lưới bắt con mèo đen trắng. Khó khăn lắm mới thoát ra khỏi vòng tay Trì Mạch, Lý Nhiên không kịp xỏ giày, hoảng hốt lao vào…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...