Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đêm qua có một trận mưa nhỏ, chỉ vừa đủ làm ẩm mặt đất. Hơi nước cuốn đi chút oi bức cuối cùng của ban ngày. Giữa cái nóng đỉnh điểm của mùa hạ và đợt nắng gắt cuối thu chẳng biết bên nào gay gắt hơn, thời tiết cứ thất thường. Nhưng tàn dư của chúng cuối cùng cũng bị trận mưa này xóa sạch. Tối về nhà, nhiệt độ trong chiếc Cullinan đã được bật sẵn ở mức dễ chịu. Trì Mạch hỏi Lý Nhiên: “Lạnh không?” Lạnh gì chứ, Lý Nhiên còn đang thấy nóng đây này. Cái tên “Nhiên Nhiên” mà người lớn nào gọi cũng thấy bình thường, nhưng qua miệng Trì Mạch lại trở nên mờ ám khó tả, cứ như một hồn ma vất vưởng lởn vởn thổi hơi bên tai Lý Nhiên. Không phải gió lạnh, mà là gió nóng. Cũng không hẳn là rùng rợn, nhưng Lý Nhiên chẳng thể nào phân biệt nổi cái dư âm ngưa ngứa, tựa như sắp nghẹt thở trong lồng ngực mình là gì. “Anh, sao anh lại gọi em như thế?” Lúc đó còn có cả bố em ở đấy, ngại chết đi được. Nếu Trì Mạch hỏi tại sao cậu lại ngại trước mặt Lý Ngang, Lý Nhiên chắc chắn cũng không tài nào trả lời được. “Như thế nào? Nhiên Nhiên?” Cổ tay trái Trì Mạch đeo một chuỗi bồ đề không phải do Lý Nhiên làm, siết chặt vào da, “Gọi Nhiên Nhiên thì sao? Có phải gọi em là cục cưng đâu.” Lý Nhiên: “…” Nhiên Nhiên và cục cưng thì liên quan gì đến nhau? Cậu nhìn chuỗi hạt bồ đề kia. Lý Nhiên không khéo tay cho lắm, nhưng việc xâu chuỗi hạt thì hoàn toàn chẳng cần kỹ thuật gì, đến đứa trẻ ba tuổi cũng làm được. Làm được lần đầu thì sẽ làm được lần thứ mười. Có một thời gian, Lý Nhiên thường lượn lờ trong…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...