Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lúc Trì Mạch dẫn Lý Nhiên về, Trình Ngải Mỹ đang ở phòng khách mắt to trừng mắt nhỏ với con mèo đen. Bà ngồi trên sofa còn mèo ngồi trên thảm. Địch không động, ta không động. Diệp Trạch ngồi bên cạnh xem kịch, tay cầm chai nước ngọt thủy tinh có cắm ống hút còn mèo trắng thì lim dim ngủ gật trong ổ. Không ai làm phiền ai. Cuộc chiến im lìm trở nên gay cấn trong thế giằng co vô hình. Trình Ngải Mỹ vừa dứt câu, “Tao mới mở pate cho mày xong, mày ăn rồi là lật mặt không quen biết, cái đồ ngốc vô lương tâm này,” Thì Trì Mạch đã lôi Lý Nhiên về nhà, lao lên lầu nhanh như bay. Một luồng hơi lạnh tỏa ra khắp phòng khách từ những nơi anh đi qua. Con mèo đen giật nảy mình bỏ chạy, Trình Ngải Mỹ khẽ vỗ ngực còn Diệp Trạch thì luống cuống giấu chai nước ngọt đi, chẳng may làm đổ ướt hết cả người. “Trời đất ơi…” Ông lão nhắm tịt mắt, rụt cổ lại đờ người như phỗng, chuẩn bị tinh thần bị mắng. Hồi lâu sau vẫn không thấy bị mắng ông bèn hé một mắt ra nhìn, bóng dáng của tên vua chó mặt lạnh kia đã biến đi đâu mất. Diệp Trạch nói: “Hù chết ông già này rồi.” Trình Ngải Mỹ nói: “Lão Diệp, có phải lúc nãy Trì Mạch bảo không cho bất kỳ ai vào không?” “Nhà Thanh mất từ đời nào rồi, làm gì còn 'lão gia’ nữa.” Diệp Trạch cầm ống hút, hút sồn sột hai hơi hết sạch nước ngọt rồi tìm chỗ phi tang cái chai rỗng, chẳng hơi đâu mà nghĩ chuyện khác, “Tôi có nghe rõ đâu. Chắc bà nghe nhầm đấy…” Đúng lúc này, tiếng khóc thét đầu tiên của Lý Nhiên vọng xuống từ trên lầu. Tiếng khóc to kinh khủng. Trình Ngải…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...