Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lý Nhiên ngồi ở ghế phụ lái trên chiếc Cullinan, xuôi theo con đường về nhà mà cậu đã cùng Trì Mạch đi qua không biết bao nhiêu lần, quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng có thể đọc vanh vách tên đường. Thế nhưng bây giờ cậu lại mở to mắt, hai tay ghì chặt dây an toàn trước ngực, tưởng chừng như muốn ấn nó sâu vào lồng ngực để ghìm lại trái tim bắt nó ngừng đập. Bởi nếu nó cứ đập nữa có lẽ trời cũng sập mất. Lý Nhiên ngây người nhìn ra ngoài, thấy con đường nào ngoài cửa sổ cũng trở nên xa lạ. Đầu óc cậu chỉ toàn là câu "Tôi yêu em" của Trì Mạch. Ba chữ ấy tuy vô hình nhưng lại vang dội như sấm, vừa chạm vào da thịt đã len lỏi vào từng lỗ chân lông, rồi theo dòng máu cuộn chảy khắp cơ thể, khiến cậu sợ đến muốn ngất đi. Anh cậu... yêu cậu? Yêu?! Không phải là thích sao? Không phải nên là thích trước sao? ... Có phải đã thiếu một bước không? Tại sao Trì Mạch lại yêu cậu? Vì cậu là đồ ngốc sao? Ngoài đường, có đôi thiếu nam thiếu nữ đang yêu nồng cháy tranh thủ hôn nhau lúc chờ đèn đỏ, mặc kệ xung quanh; có người vượt đèn đỏ suýt va phải một chiếc taxi màu xanh lá phanh gấp, khiến bác tài tức giận thò đầu ra chửi bới; có gia đình ba người đang đi dạo, đứa trẻ tay trái nắm tay bố, tay phải nắm tay mẹ, nhấc bổng cả hai chân lên không trung để đu người; có cặp vợ chồng già tóc đã bạc phơ nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, tay trong tay vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ... Lý Nhiên cố gắng dùng những cảnh tượng vội vã lướt qua tầm mắt để dời đi sự chú ý. Cậu ép sát cả người vào cửa kính, đến…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...