Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cuộc sống của Lý Nhiên chẳng có gì thay đổi, hễ đi học thì ở trường, còn lúc nghỉ thì hoặc là ở nhà, hoặc là đến công ty làm bài tập. Thời gian lớp 12 cứ trôi đi, ngày thi đại học lại càng đến gần không cho phép đám học trò ngây ngô này mặc sức làm bậy. Ban đầu, Lý Nhiên còn phiền lòng vì chuyện yêu đương với Trì Mạch còn chưa đâu vào đâu, nhưng đến khi mỗi ngày nhận cả chục, hai chục tờ đề thi thì cậu còn đâu tâm trí mà mơ mộng, chỉ biết cắm đầu làm bài đến tối tăm mặt mũi. Trì Mạch nói: “Học hành cho tốt, thi đại học quan trọng. Chuyện tình cảm để sau hẵng nói. Anh biết mình không nên để em biết tình cảm của anh sớm như vậy, nhưng quả thật không thể kìm lòng, xin lỗi.” “Nếu vì chuyện này mà làm em chểnh mảng học hành, anh sẽ tự trách mình. Đương nhiên, mông của em có lẽ cũng không yên đâu.” Anh nói là làm. Ngoài lời tỏ tình không kìm được lòng hôm đó, thái độ của anh đối với Lý Nhiên không hề thay đổi. Anh không có hành động nào đi xa hơn, không làm Lý Nhiên khó chịu, nhưng vẫn can thiệp vào mọi mặt sinh hoạt và cả chuyện học hành của cậu. Gần đây trời lạnh, ngày nào anh cũng kiểm tra xem cậu nhóc có vì ham đẹp mà không mặc quần giữ nhiệt không. Sáng nay Lý Nhiên quên mặc. Tuổi trẻ chịu lạnh tốt, cậu không thấy quá rét nên chẳng để ý đến chiếc quần giữ nhiệt đặt ở cuối giường. Trì Mạch đưa tay sờ một cái, mặt liền sa sầm giơ tay định tụt quần cậu. Vốn dĩ anh chỉ muốn tự tay mặc quần giữ nhiệt cho cậu để cậu nhớ đời, lớn từng này rồi mà còn cần người lớn giúp thì có mất mặt…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...