Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cuối cùng, Lý Nhiên vẫn cho mượn vở ghi chép, một “bản không phải bản gốc”. Cậu mua mấy quyển vở dày có kích thước giống hệt nhau, “sao y” lại từng nét bút tích, chép lại y nguyên không sót chữ nào, mất bảy tám ngày mới làm xong. Bản gốc thì cậu ích kỷ giữ lại cho mình, còn bản sao thì hào phóng cho bạn bè mượn. Lý Nhiên vốn thích viết lách nên những lúc chán ngán cảnh phải vật lộn với đề thi các môn, cậu lại vẽ vời linh tinh vào những chỗ trống. Trong đó, cậu vẽ nhiều nhất là rùa con, có con thì chậm rãi bò, có con ngã xuống hố chổng bốn vó lên trời, có đôi thì phải lòng nhau rồi hẹn hò nắm tay, đủ mọi kiểu. Việc mình thích đến mấy mà phải làm như một nhiệm vụ thì cũng chỉ thấy khổ sở. Gần đây phải viết quá nhiều khiến tay phải cậu chịu không nổi, vết chai do cầm bút trên ngón tay cũng dày cộm lên. Ngay cả mấy chú rùa con mà Lý Nhiên thích nhất cũng bị cho vào lãnh cung, cứ nhìn thấy là lại thấy phiền. Trì Mạch cũng bị lơ đi cùng. Tan buổi tự học tối, ăn cơm xong là Lý Nhiên lại ôm cặp sách đi thẳng vào phòng sách tìm Trì Mạch mà không cần ai gọi. Nơi này sắp thực sự trở thành phòng sinh hoạt chung của hai người rồi. Cậu hai tay dâng hết các bài kiểm tra cần hoàn thành trong ngày cho Trì Mạch xem. Những câu sai sẽ được khoanh bút đỏ, và cậu sẽ sửa lại toàn bộ trước khi đi ngủ. Sau đó cậu yên lặng ngồi đối diện, giở phần kiến thức trọng tâm do Trì Mạch tổng hợp rồi cắm cúi chép vào một quyển vở B5 khác, chẳng có thời gian mà nói chuyện với anh. Quá trình này khá tẻ nhạt,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...