Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nghe Lý Nhiên bày tỏ xong với câu “em không vui”, Trì Mạch chỉ mím môi im lặng một lát, dịu dàng lau nước mắt cho cậu, chứ không bình luận gì về việc Bạch Thanh Thanh lật mặt nhanh hơn lật sách hay cái đuôi cáo đã lòi ra của Triệu Trạch Dương. Anh biết Lý Nhiên chỉ cần được an ủi và có người ở bên, chứ không thật sự muốn nghe anh nói xấu những người lớn vô trách nhiệm kia, mà chính anh cũng chẳng muốn làm bẩn miệng mình. Trì Mạch vốn chẳng hứng thú với chuyện nhà người khác. Điều quan trọng nhất lúc này là đứa trẻ anh hết mực cưng chiều vừa ra ngoài vài tiếng đã phải chịu ấm ức, giờ về khóc lóc với anh. Lý Nhiên vốn ít khi bộc lộ cảm xúc, mỗi lần như vậy đều cần rất nhiều dũng khí. Trì Mạch nhất định phải nắm bắt cơ hội này, dùng hành động để cho cậu biết rằng khóc không mất mặt, bày tỏ cũng không mất mặt, lần sau vẫn có thể làm thế. Trì Mạch bật cười: “Mặt mèo lem.” Anh vươn hai bàn tay to qua bệ điều khiển trung tâm, mặc kệ Lý Nhiên có đồng ý hay không, kẹp lấy nách cậu nhấc bổng lên. Với sức tay kinh người, anh bế chàng thiếu niên sắp mười tám tuổi đặt lên đùi mình, rồi kề sát lại lau nước mắt, dịu giọng nói: “Về nhà so với Hắc Bạch Vô Thường xem mặt em có lem hơn không. Em còn giống mèo con hơn chúng nó đấy.” Lớn từng này rồi, Lý Nhiên có bao giờ ngồi lên đùi người khác đâu, lại còn là một người đàn ông to lớn rắn chắc. Cậu lập tức sững sờ đến nín cả khóc, yếu ớt co người trong lòng Trì Mạch, lưng thẳng đơ. Ngoài việc cúi mắt mân mê mấy đầu ngón tay, cậu không dám nhúc…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...