Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nhà họ Trì đón Tết rất kỳ lạ. Đông người, bề ngoài có vẻ ngăn nắp trật tự nhưng không hề náo nhiệt, mà chỉ có sự hỗn loạn. Họ không giống đang đón Tết mà giống đang dự tiệc. Áo lụa tóc mây, ăn uống linh đình, nâng cốc cạn ly, trao nhau những nụ cười giả tạo. Người này vừa nói đôi ba câu, khẽ gật đầu rồi lại quay sang người khác trông vừa quen vừa lạ. Nhưng Trì Mạch nói, nhà họ Trì đón Tết không bao giờ mời người ngoài. Nói cách khác, mấy chục con người tụ tập đông đủ tối nay nhìn khắp một lượt đều là họ hàng thân thích với nhà họ Trì. Trước khi đến, Lý Nhiên chột dạ nói: “Vậy em là người ngoài mà, hôm nay em ở nhà với ông bà và bé đen, bé trắng...” Cậu chưa nói hết câu đã bị Trì Mạch ngắt lời. “Đối với anh, họ mới là người ngoài, em thì không.” Anh quấn chiếc khăn choàng vừa dày vừa dài hai vòng quanh cổ Lý Nhiên, phòng khi trên đường đến trang viên, cậu lại muốn ngắm cảnh bên ngoài rồi lại ngốc nghếch đưa đầu ra cho gió lạnh vuốt ve như hôm qua, “Em sớm muộn gì cũng phải gặp họ. Bây giờ tuy không phải thời điểm tốt nhất, nhưng cũng coi như thích hợp. Sớm muộn gì em cũng phải biết đôi chút về gia đình anh.” “Không ai dám nói gì em đâu.” Trì Mạch không hề giải thích gì về câu nói “vợ nuôi từ bé” tối qua, nhưng hành động lại cho thấy anh hoàn toàn nghiêm túc. Vừa đến được nửa tiếng, Lý Nhiên đã cảm thấy khó thở. Lý Nhiên từng có kỷ niệm khó quên với Thẩm Thúc, người chỉ cần vài câu đã có thể trở thành “bạn thân thân thân thân thân nhất” của cậu. Nhịp sống chậm như sên, vừa khó…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...