Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trương Tứ vừa bước ra từ nhà vệ sinh liền nhìn thấy Lý Nhiên đang đứng đợi một mình dưới gốc cây. Cậu ta vừa vẩy những giọt nước còn đọng trên tay vừa hỏi: "Trời nóng thế này sao cậu còn cài kín cúc áo lại vậy." Những giọt nước vốn dĩ mát lạnh sau khi bị bầu không khí oi bức chiếm hữu thì cũng chẳng còn mát mẻ là bao. Bàn tay kia vươn tới sượt qua cằm Lý Nhiên mang theo chút ẩm nóng, Trương Tứ vốn quen trêu đùa cậu nên tiện tay định cởi cúc áo cho cậu luôn. Lý Nhiên vội vàng lùi lại nửa bước, lưng gần như chạm hẳn vào thân cây to lớn đã ngót nghét mấy chục năm tuổi, cậu đáp: "Không được cởi." Vừa mới bị ra lệnh phải cài vào mà. Cái điệu bộ một tay túm chặt lấy cổ áo này trông chẳng khác nào đang liều mình bảo vệ trinh tiết, khiến Trương Tứ phì cười: "Được rồi được rồi, không lột áo cậu ra đâu." Tiết tự học cuối cùng Lý Nhiên cứ lơ đãng như người trên mây, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến Trì Mạch. Còn nếu hỏi cụ thể là nghĩ về chuyện gì, thì Lý Nhiên cũng chẳng thể diễn tả nổi. Dù sao thì bất kể cậu đang đọc sách hay viết bài, khuôn mặt của Trì Mạch cứ ám lấy cậu còn dai dẳng hơn cả ma quỷ. Sáu giờ chiều tan học. Đám học sinh ngoại trú sau một ngày thu gọn đôi cánh, lúc này đồng loạt khôi phục sức mạnh của loài chim dữ, thi nhau giang cánh đại bàng bay vọt ra cổng trường. Chỉ có Lý Nhiên là cứ rề rà chậm chạp. Hai năm học cấp ba, đây là lần đầu tiên cậu phải cuốc bộ về nhà. "Ê, A Ngốc, xe cậu đâu rồi?" Trương Tứ đỗ lại, hai chân đạp lên bàn đạp chẳng nỡ buông xuống. Nhìn thấy Lý…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...