Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trong mắt người ngoài, họ thì thầm với nhau như chốn không người, trông vô cùng thân mật. Trì Mạch nghiêng đầu ghé vào tai Lý Nhiên, đường xương hàm căng ra sắc lẻm, vốn dĩ phải lạnh lùng cứng rắn. Nhưng khóe môi anh lại thoáng một nụ cười nhàn nhạt, vẻ băng giá trong mắt tan đi ẩn chứa vài phần ấm áp. Điều này khiến anh trông khác hẳn vẻ lạnh lùng khó gần thường ngày, tạo cho người ta ảo giác rằng Trì Mạch cũng rất dễ nói chuyện. Giây tiếp theo, bờ vai cao rộng của anh hơi nghiêng, gần như che khuất nửa người Lý Nhiên trong vòng tay che chở của mình không một ai có tư cách nhìn cậu nữa. Những ánh mắt không sợ chết kia chỉ kịp bị trí tò mò thôi thúc, thoáng thấy đôi mắt mở to của Lý Nhiên và vành tai đỏ bừng. Trì Mạch vẫn là Trì Mạch đó, bụng dạ hẹp hòi, thù dai và có ham muốn kiểm soát đáng sợ đối với những thứ thuộc về mình. Lúc này, nếu ai còn dám khiêu khích đuổi theo—— dù không phải vì thèm muốn Lý Nhiên thì kết cục của họ rất có thể sẽ giống như gã đàn ông đầu bóng mặt hoa đã trêu chọc cậu, từ đó về sau không bao giờ xuất hiện nữa. “Sao lại nhìn anh như vậy?” Trì Mạch vừa hỏi vừa véo nhẹ vành tai Lý Nhiên, vẻ mặt vẫn thoáng ý cười, “Nói đi, đừng giả điếc. Nghe anh nói gì rồi chứ? Hửm?” Bình thường có thấy anh hay cười thế này đâu. Lý Nhiên bị anh trêu chọc đến giật nảy mình, bất giác nhắm mắt lại. Cậu suýt nhảy dựng lên như thỏ, nhưng nghĩ đến xung quanh còn nhiều người nên đành cố nén lại. Cậu hơi nghiêng đầu định gạt bàn tay đang nghịch tai mình của Trì Mạch ra nhưng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...