Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trên đường về, Trì Mạch đột nhiên nói: "Tôi còn tưởng cậu đã xóa bạn bè với tôi rồi cơ." Dù cho câu nói này thốt ra từ cái miệng vốn chẳng có chút cảm xúc nào của Trì Mạch, nhưng nghe vẫn phảng phất chút ý vị mỉa mai. Lý Nhiên ngượng ngùng: "Dạ?" Sau đó cậu lờ mờ hiểu ra, vội vàng giải thích: "Em không có xóa ngài đâu ạ. Chỉ là em chưa nghĩ ra cách nào để trả ơn nên mới không dám chủ động liên lạc với ngài." "Ừ." Trì Mạch thuận miệng đáp một tiếng. "Hôm nay ngài không phải tăng ca ạ?" Lý Nhiên ngồi ở ghế phụ lái của chiếc Cullinan, cẩn thận chuyển chủ đề, lén nhìn Trì Mạch đang ngồi ghế lái. Khu vực quanh công ty có khá nhiều ngã tư đèn đỏ, Lý Nhiên may mắn nên đi một mạch toàn đèn xanh. Vận may của Trì Mạch thì kém hơn một chút, đi đường toàn vướng đèn đỏ. Đèn đỏ đếm ngược từ 75 giây. Trì Mạch kiên nhẫn chờ đợi, đáp: "Đột nhiên không cần tăng ca nữa." "Ồ." Lý Nhiên lẩm bẩm: "Vậy đáng ra... ngài nên báo trước cho em một tiếng chứ." Rõ ràng là đang kháng nghị, nhưng lại chẳng có tí sức nặng nào. Trì Mạch bảo: "Cậu cũng đã đến nơi rồi." "Ồ, dạ vâng." Để bản thân bớt giống một kẻ vô dụng, đằng nào thì hai người cũng rời khỏi công ty rồi, cũng chẳng thể vòng xe quay lại được nữa, Lý Nhiên đành vờ vịt nói: "Đằng nào em cũng lỡ đến rồi, ngài đáng lẽ phải cho em tham quan công ty một chút mới đúng." Đấy xem kìa, cậu có dũng khí chưa, to gan chưa. "Hóa ra là cậu muốn tham quan à, tôi lại tưởng cậu không muốn cơ. Thấy cậu cứ lề mề ở đó cả buổi, từ lúc xuống xe, dắt xe rồi khóa xe cứ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...