Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
【Tình yêu tôi nhận được trong đời quá ít ỏi, còn hận thù lại quá nhiều. Tưởng rằng dùng tiền bạc có thể lấp đầy, nào ngờ nó lại như mối mọt, dần dà đục rỗng cả thân xác tôi.】 Đang là những ngày rét mướt nhất trong năm. Tuyết rơi từ đêm qua còn chưa kịp tan, nước sông lạnh buốt cứ vỗ từng đợt vào bờ, thấm vào người khiến ta buốt giá đến tận xương tủy. Trần Thứ bị một đám vệ sĩ ghì chặt, ép sấp mặt xuống đất. Một bên má cậu bị đá dăm rạch nát, máu thịt lẫn lộn. Ngay phía dưới là một con dốc thoải, chỉ cần kẻ đứng sau đẩy mạnh một cái, cậu sẽ lập tức rơi xuống dòng sông sâu hun hút. “Thế nào, có nói không?” Bên cạnh vang lên một giọng nói lạnh lùng thiếu kiên nhẫn, nếu lắng nghe kỹ còn có thể nhận ra vài phần sát ý. Sự kiên nhẫn của Trang Nhất Phàm dành cho Trần Thứ đã chạm đến giới hạn, hắn chỉ hận không thể dìm chết tên vong ân bội nghĩa này ngay lập tức: “Mấy năm nay anh tao bao ăn bao mặc cho mày, không có anh ấy thì giờ này mày vẫn còn bám ở hộp đêm hầu rượu người ta! Rốt cuộc anh ấy có lỗi gì với mày mà mày dám cấu kết với kẻ khác, bán công nghệ chip của công ty cho đối thủ?! Còn không khai ra kẻ móc nối với mày là ai, tin tao phế mày rồi ném xuống sông ngay hôm nay không!” Dù đã cận kề sinh tử, người đàn ông bị ghì dưới đất vẫn không mảy may hoảng hốt, thậm chí còn bật cười khe khẽ. Gương mặt tuấn mỹ của cậu lấm lem máu tươi và bùn đất, càng tôn lên làn da trắng bệch. Mái tóc rối che khuất đôi mắt tĩnh lặng tựa hồ băng, ẩn giấu một vẻ quyến rũ và sự khiêu khích khó tả:…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...