Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mấy ngày sau, cuộc sống lại quay về quỹ đạo cũ, ngay cả Đoạn Thành Tài cũng ngoan ngoãn về trường đi học. Nói cũng lạ, rõ ràng Trần Thứ và cậu ta không có nhiều giao điểm, tính kỹ ra còn không bằng thời gian ở cùng Vu Hối, nhưng quan hệ lại là thân thiết nhất trong phòng— Trần Thứ luôn cảm thấy mình ngửi được một mùi hương đồng loại lạ kì trên người Đoạn Thành Tài, mùi tanh ngọt, mùi thối rữa, mùi không thể phơi bày ra ánh sáng... mùi của một cái xác. Nhưng rõ ràng đối phương là một người sống sờ sờ. "Trần Thứ, dưới lầu có người tìm cậu!" Đoạn Thành Tài cứ thế ôm một quả bóng rổ đi lên, áo thun quần dài màu trắng, so với dáng vẻ lòe loẹt trước đây thì giản dị đến không ngờ. Trần Thứ vốn đang làm bài tập, nghe vậy liền ngẩng đầu lên khỏi máy tính, khẽ nhíu mày: "Ai?" Đoạn Thành Tài cầm cốc lấy một ly nước đầy từ máy lọc nước, ngửa cổ uống ừng ực cho đã khát, lúc này mới thở ra nói: "Không biết, một thằng con trai, tuổi không lớn lắm, có phải em trai cậu không, trông khá giống cậu..." Cậu ta còn chưa nói hết, đã thấy Trần Thứ đột nhiên vơ lấy áo khoác vội vàng đứng dậy, rời khỏi phòng nhanh như một cơn gió: "Tôi có việc ra ngoài, lưu bài tập trên máy tính giúp tôi!" Đoạn Thành Tài bất mãn gọi với theo: "Này! Tôi cũng đang vội ra ngoài đấy!" Nhưng đối phương đã sớm chạy mất dạng. Lúc Trần Thứ chạy xuống lầu, cậu đã thấy em trai Trần Kỵ đứng dưới bóng cây từ xa. Dáng người gầy gò, cao ráo, vai đeo một chiếc túi du lịch màu đen cỡ lớn, không biết bên trong nhét những gì mà phồng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...