Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cung Tê Phượng toạ lạc hướng Bắc nhìn về Nam, là nơi ở của Hoàng hậu qua các đời. Khi Sở Lăng theo tỳ nữ Nhụy Hương vội vã chạy vào trong điện, liền nhìn thấy một nữ tử diễm lệ mặc phượng bào chỉ vàng ngồi ngay ngắn trên cao, đôi mắt khép hờ, không giận tự uy. Còn Văn Nhân Hi thì quỳ thẳng lưng giữa điện, ngọc bội kỳ lân bên hông buông rủ theo tà áo, chất ngọc ôn nhuận lại toát ra mấy phần phản cốt sắc nhọn. Hoài Nhu công chúa Sở Quỳnh ngồi ở vị trí phía dưới bên phải, đôi mày thanh tú nhíu chặt khó giấu vẻ lo âu, khăn tay đã bị nàng vò cho biến dạng. Mãi đến khi nhìn thấy Sở Lăng tới, thần sắc nàng mới chợt giãn ra, khẽ gật đầu với hắn một cái khó phát hiện như nhìn thấy cứu tinh: "Thất đệ, đệ đến rồi." Sở Lăng cũng mỉm cười gật đầu chào hỏi: "Hoàng tỷ." Nói xong hắn mới nhìn lên vị trí chủ tọa, vén vạt áo ung dung quỳ xuống, không lệch không nghiêng quỳ ngay bên cạnh Văn Nhân Hi, lời lẽ rành mạch, ôn hòa hiểu lễ: "Nhi thần thỉnh an chậm trễ, xin Mẫu hậu trách phạt. Ban nãy vì Phụ hoàng triệu kiến nên bị gọi đến điện Huyền Hoa nói chuyện một lát, trên đường tới đây nghe nói Thế tử thất lễ mạo phạm Mẫu hậu, thực là do nhi thần quản giáo không nghiêm, xin Mẫu hậu nể tình y mới vào cung lần đầu mà lượng thứ cho một hai." Nói xong hắn cũng không đứng dậy mà cứ thế cúi đầu quỳ tại chỗ, khiến Văn Nhân Hi bên cạnh không nhịn được phải quay sang liếc nhìn hắn một cái. Hoàng hậu vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy cuối cùng cũng hé mắt. Chỉ thấy mũ phượng vàng ròng trên đầu bà…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...