Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thế mà lại là sự ấm áp sao? Trong lòng Văn Nhân Hi chợt dâng lên nỗi kinh ngạc, dù sao đã rất nhiều năm rồi y không có được cảm giác này. Y thuở nhỏ tính tình ngang ngược khó bảo, chưa được mấy tuổi đã bị phụ thân ném vào quân doanh rèn giũa. Sau này lớn thêm chút nữa thì bị phái đi đánh nhau với đám tộc Nhung phía Tây, quanh năm suốt tháng cát vàng mịt mù, trấn thủ nơi quan ngoại xa xôi hẻo lánh nhất, thời gian lâu dần suýt chút nữa quên cả mặt mũi người nhà. Định Quốc Công phu nhân mất sớm, Định Quốc Công lại quanh năm nghiêm nghị ít nói cười, thành ra khái niệm "ấm áp" đối với Văn Nhân Hi vô cùng mơ hồ, giống như vầng trăng khuyết y từng thấy mỗi đêm nơi sa mạc sâu thẳm, lẳng lặng ẩn sau đám mây đen, chắp vá thế nào cũng chẳng tròn. Văn Nhân Hi biết rất rõ, Lương Vương phủ không phải là nhà của y. Nhưng sự tồn tại của Sở Lăng lại khiến nơi này vô cớ tuôn chảy một dòng cảm xúc dịu dàng, tựa như dù bên ngoài có lạnh lẽo cô độc đến đâu, chỉ cần ở đây là có thể nhận được sự che chở an lòng. "Sao không nói gì, đầu gối vẫn đau à?" Sở Lăng dường như không nhận ra Văn Nhân Hi đang nặng trĩu tâm tư. Hắn ngồi bên giường xắn ống quần đối phương lên kiểm tra đầu gối, thấy vết bầm tím đã tan, chỉ còn lại chút dấu vết mờ nhạt, không khỏi cười nhẹ: "May mà hôm đó bôi thuốc, nếu không e là không khỏi nhanh thế này được." Văn Nhân Hi tiện tay cất thanh trường kiếm treo bên ngoài màn trướng. Khi làm những động tác này, mắt y vẫn dán chặt vào Sở Lăng, trong lòng vẫn không tin trên đời lại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...