Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Vào ngày lễ Vạn Thọ, kinh thành vốn tiêu điều nhiều ngày vì tuyết lớn cuối cùng cũng có dấu hiệu ấm lên. Trên đường người xe qua lại tấp nập, ngựa xe của các gia đình quyền quý chen chúc đến mức chật như nêm cối. Âu cũng bởi hôm nay là đại lễ mừng thọ Đế quân, quan văn võ từ thất phẩm trở lên đều phải có mặt đầy đủ, cộng thêm đám hoàng thân quốc thích đông đúc, tiệc còn chưa mở mà bên ngoài cửa Thần Cơ đã xếp thành hàng dài dằng dặc. Sở Lăng lẳng lặng ngồi đợi trong xe ngựa, chẳng hề tỏ ra chút gì là vội vã. Hắn âm thầm rũ mắt, nhớ tới cố nhân mình sắp sửa gặp mặt trong buổi thọ yến lát nữa, vô thức đưa tay chạm nhẹ lên cổ họng—— Cảm giác bỏng rát đau đớn khi uống chén rượu độc kiếp trước dường như vẫn chưa hề tan biến, cứ bám riết lấy hắn như âm hồn bất tán. "Ngươi làm sao thế?" Văn Nhân Hi ngồi đối diện vẫn luôn âm thầm chú ý động tĩnh của Sở Lăng. Một là lo lắng đối phương lại phát bệnh, hai là vì lén tráo bức tranh nên có tật giật mình, chỉ một cử chỉ nhỏ nhặt của Sở Lăng cũng đủ khiến y căng thẳng. Sở Lăng liếc nhìn y một cái: "Không có gì, chỉ là nghĩ tới lát nữa có thể gặp nhạc phụ đại nhân, trong lòng có chút hoảng sợ." Văn Nhân Hi nhướng mày, nhìn bộ dạng nghiêm túc này của hắn lại thấy buồn cười: "Ngươi là Hoàng tử, ông ấy là thần tử, ông ấy nhìn thấy ngươi không hoảng sợ thì thôi, ngươi sợ ông ấy làm gì?" Sở Lăng lại bỗng nhiên thở dài sườn sượt, sau đó đứng dậy ngồi xuống bên cạnh y, giọng điệu ảm đạm: "Bổn vương tuy quý là Hoàng tử, nhưng từ nhỏ đã lắm bệnh…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...