Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chốn triều đình xưa nay kẻ kết bè kết đảng mưu cầu tư lợi thì nhiều, người giữ mình trong sạch thì ít. Mà giữ mình trong sạch thường không đồng nghĩa với việc có thể bảo toàn tính mạng, cho nên qua các triều đại, hễ xuất hiện vài nhân vật như vậy thì đều là những tên tuổi lưu danh sử sách. Sở Lăng từng cho rằng Vân Phục Hoàn thuộc loại người sau, bởi lẽ đối phương ngoài trung thành với Đế quân ra thì chưa từng dây dưa quá sâu với bất kỳ thế lực nào. Thế nhưng mọi chuyện kiếp trước đã chứng minh Vân Phục Hoàn không hề đơn thuần như vẻ bề ngoài, thậm chí từng lừa gạt cả thế gian. Ánh mắt vốn trong trẻo sáng ngời của Sở Lăng không kìm được tối sầm lại. Hắn tận mắt nhìn Vân Phục Hoàn bước vào điện rồi tự mình tìm một chỗ ngồi xuống, quanh người tỏa ra khí tức lạnh lùng cự tuyệt người ngoài từ ngàn dặm, dáng vẻ một cô thần độc lai độc vãng. Dù có quan viên muốn tới bắt chuyện, thấy vậy cũng đành dẹp bỏ ý định. Có cung nữ xinh đẹp bưng khay đi qua, Sở Lăng tiện tay lấy một chén rượu, ung dung kính Định Quốc Công một ly. Cột trụ giác vàng sau lưng hắn khuất bóng, vừa khéo phủ lên một vệt râm mát, bao trùm lấy đôi mắt từ bi của hắn, tựa thần phật, lại càng giống yêu ma. Giọng hắn trầm thấp, khi cười khẽ chỉ khiến người ta cảm thấy quân tử như ngọc: "Mười năm đèn sách khổ luyện rốt cuộc cũng bán cho nhà đế vương. Vân tướng chọn đúng minh chủ, một bước lên mây cũng là chuyện trong dự liệu. Đám văn nhân sĩ tử kia nếu có được tuệ nhãn như ngài ấy, chắc hẳn cũng bớt đi được con đường…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...