Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tĩnh lặng. Không khí trong điện tĩnh lặng đến chết người. "Rầm ——!" Sắc mặt Đế quân xanh mét, bất thình lình hất tung hộp gấm trên tay thái giám. Các vương công đại thần thấy vậy giật mình tỉnh lại, dù có nhìn thấy bài thơ kia hay không cũng vội vã quỳ rạp xuống. Ngay cả Hoàng hậu cũng hoảng sợ quỳ theo: "Bệ hạ bớt giận!! Bệ hạ bớt giận!!" Bài thơ này toàn những lời đại nghịch bất đạo, không chỉ nguyền rủa quốc vận xã tắc Tây Lăng, mà còn trù ẻo Bệ hạ sớm về chầu trời. Từng câu từng chữ đều như chọc thẳng vào tim phổi Đế quân, Thành Vương quả là to gan lớn mật! Ngay cả U Vương và Uy Vương cũng chẳng dám hóng chuyện nữa, cúi đầu im như ve sầu mùa đông, chỉ sợ sơ sẩy một chút là bị giận cá chém thớt. Chỉ thấy bữa tiệc mới vừa rồi còn vui vẻ hòa thuận, nhiệt độ bỗng chốc tụt xuống điểm đóng băng, yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Sở Khuê gần như lập tức nhận ra mình bị người ta hãm hại, hắn chẳng màng nền gạch cứng rắn, quỳ sụp xuống đất, giọng nói không giấu nổi vẻ kinh hoàng: "Phụ hoàng, nhi thần oan uổng! Nhi thần thật sự không biết bài thơ này từ đâu mà ra! Chắc chắn là có người cố ý hãm hại! Cầu xin Phụ hoàng minh xét!!" Đế quân đương nhiên biết Sở Khuê không có gan viết thơ tạo phản, đứa con này chưa đến mức ngu xuẩn như vậy. Nhưng bức "Vạn thọ thiếp" là do hắn dâng lên, khiến ông mất hết mặt mũi trước bao người cũng là sự thật, không tìm hắn tính sổ thì tìm ai?! Ánh mắt Đế quân âm trầm như muốn nhỏ ra nước, gân xanh nổi đầy trán tố cáo cơn giận dữ đang bị ông…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...