Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỳ thi Xuân năm Nguyên An thứ hai mươi do Lễ bộ Đại tông bá Trần Mạnh Đình phụ trách. Người này không chỉ danh tiếng lẫy lừng trong giới văn nhân sĩ tử, mà còn cực kỳ giỏi đoán ý Bệ hạ, nay tuy đã về hưu nhưng địa vị vẫn không thể coi thường. Thế nhưng trong mắt Thôi Lang, vận mệnh cả đời y đều bị kẻ này hủy hoại. Giọng y khàn đặc vang lên giữa sân, hờ hững như đang kể chuyện của người khác: "Năm xưa ta và Trần Lãng là cử nhân cùng khóa, cùng tham gia kỳ thi Xuân. Vì tên họ có phần giống nhau nên được Lễ bộ Đại tông bá Trần Mạnh Đình chú ý. Sau khi yết bảng, ta thi trượt, vốn cũng chẳng dám mơ tưởng gì nữa, chỉ định chờ triều đình ban cho chức quan địa phương nhỏ để phụng dưỡng mẹ già..." "Nào ngờ trước kỳ thi Đình, Trần Mạnh Đình đột nhiên sai người mời ta đến phủ, khen ngợi văn chương ta tuyệt diệu, kinh nghĩa thông suốt, rồi dùng đề sách luận để thử tài. Ta không nghĩ nhiều, dốc hết tâm huyết viết một bài văn nhưng không ngờ..." Thôi Lang dừng lại, đáy mắt không kìm được hiện lên vẻ đau đớn nhưng rồi lại nhắm mắt cố nén xuống: "Nhưng không ngờ ông ta chỉ muốn lót đường cho con trai mình là Trần Lãng. Trong kỳ thi Hội, phàm là ai có khả năng vượt mặt Trần Lãng đều bị ông ta đánh trượt hết. Còn không biết ông ta làm cách nào moi được đề thi Đình từ miệng Đế quân, lừa lấy bài văn của ta." "Sau này Trần Lãng được khâm điểm làm Tân khoa Trạng nguyên. Trần Mạnh Đình sợ lộ chuyện bèn chạy chọt trên dưới báo cáo ta bệnh nặng không qua khỏi, xóa bỏ danh phận Cử nhân của ta trong…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...