Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nếu là người khác, ắt hẳn sẽ chẳng dám tự xưng tên họ. Nhưng kẻ áo đen trước mặt dường như chẳng có ý định che giấu thân phận, giọng nói trầm tĩnh của hắn vang lên bên tai mọi người tựa như sấm nổ: "Chỉ huy sứ chính tứ phẩm Cửu Cù Tư, Tiêu Bôn!" Tiêu Bôn? Người của Lương Vương?! Yến Đông Lâu nghe vậy đồng tử hơi co lại, ghì chặt cương ngựa trấn an con vật đang bồn chồn, trầm giọng nói: "Tiêu đại nhân, tuy tại hạ không biết ngài đêm khuya ra ngoài có việc gì, nhưng người ngài đang che chở chính là tử tù mà Thành Vương đích thân điểm danh muốn bắt, phạm tội tru di cửu tộc. Ngài chẳng lẽ muốn đối đầu với triều đình sao?!" "Thành Vương e là chưa đại diện được cho triều đình đâu." Nói đoạn, Tiêu Bôn kéo khăn che mặt xuống, quay đầu nhìn tên sĩ tử áo xanh đang bị truy sát. Chỉ thấy trên người đối phương bê bết máu, đau đớn ôm chặt cánh tay phải nằm co quắp trên mặt đất. Nhìn kỹ thì ngón trỏ đã đứt lìa, e rằng sau này vĩnh viễn không thể cầm bút vẽ tranh viết chữ được nữa. Tiêu Bôn hờ hững mở miệng: "Thôi tiên sinh, lại gặp nhau rồi." Thôi Lang vì chạy trốn đã sức cùng lực kiệt, lúc này lại bị cơn đau hành hạ đến mức toàn thân run rẩy. Nghe tiếng, y cố sức mở mắt, lúc này mới nhận ra người cứu mình là Tiêu Bôn, không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Tiêu... Tiêu thống lĩnh...?" Tiêu Bôn đoán chắc đám Yến Đông Lâu không dám ngăn cản, giọng điệu đầy vẻ tự tin: "Theo ta đi, Lương Vương lệnh cho ta đưa ngươi vào cung diện thánh." Thôi Lang lại càng kinh hãi: "Tại sao?!" Tiêu Bôn lẳng lặng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...