Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thiên tử giận dữ, xác chết vạn dặm. Kể từ khi vụ án gian lận thi cử bị phanh phui, chẳng thể đếm nổi có bao nhiêu quan lại dính líu đến vụ việc này. Hầu như sáng nào cũng thấy người của Tam Ti lùng sục từng nhà bắt người giải về hình ngục thẩm vấn, khiến triều đình chấn động, ai nấy đều nơm nớp lo sợ. Đã vậy, cung nữ thái giám trong cung lại kín như bưng, chẳng ai moi được chút tin tức nào. Điều duy nhất người ngoài biết được là vụ án này bắt nguồn từ tấu chương của Lương Vương. Lương Vương? Cái vị Lương Vương quanh năm ốm đau bệnh tật, không tranh với đời đó ư? Không ít người trong lòng thầm nghi hoặc, cứ cảm thấy chuyện này khó tin. Nhưng mà chết đến nơi rồi, dù là chân Phật hay cọng rơm cứu mạng cũng phải thử ôm một cái, biết đâu lúc nguy cấp lại cứu được mạng mình. Nhỡ đâu có người nhà bị liên lụy thật thì cũng còn kịp tính đường lo liệu. Thế là Lương Vương phủ vốn thanh tịnh bỗng nhiên nhận được hàng đống thiếp mời, khách khứa đến thăm nườm nượp, suýt chút nữa đạp nát cả ngưỡng cửa. Ngay cả Văn Nhân Hi cũng nhận được mật thư từ Bắc Âm Vương, bảo y thăm dò Sở Lăng xem những ai dính líu đến vụ án này. "Thế tử, dưới gối Bắc Âm Vương làm gì có con cái nào tham gia khoa cử, vụ án gian lận này lẽ ra chẳng liên quan gì đến ngài ấy mới phải, sao lại vô duyên vô cớ bảo ngài đi nghe ngóng chuyện này?" Việc truyền tin mật xưa nay vẫn do Lục Yêu phụ trách. Hôm nay nhân lúc đi lấy cơm trưa ở hậu viện, nàng lén lút cầm được mảnh giấy, đọc xong nội dung thì lo lắng không thôi. Phải…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...