Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ánh mắt Trang Nhất Hàn tối sầm lại, anh dập thẳng điện thoại, chẳng thèm liếc nhìn tách cà phê trên bàn đã đứng dậy sải bước ra cửa. Hôm nay Trần Thứ mượn xe của Vu Hối để đến đây. Cậu vừa mở cửa xe, chuẩn bị ngồi vào thì bất ngờ bị Trang Nhất Hàn nắm chặt cổ tay, ép sát vào cửa xe. Khi đối phương cụp mắt xuống, dù đã che đi tia tức giận thoáng qua đáy mắt, nhưng khóe môi lại cong lên một độ cung lạnh lẽo đến rợn người. Anh gằn từng chữ: "Trần Thứ, cậu dám đùa giỡn tôi?" Từ trước đến nay, chỉ có Trang Nhất Hàn chọn người khác, chứ nào có đến lượt người khác chọn anh? Trần Thứ liếc nhìn bàn tay đang siết chặt mình, không nói một lời. Giọng Trang Nhất Hàn đầy nguy hiểm: "Sao không nói gì?" Trần Thứ vẫn im lặng, chỉ cười như không cười, như thể vừa nghĩ đến chuyện gì đó rất thú vị. Xem kìa, Trang Nhất Hàn không phải rất biết nổi nóng, rất biết uy hiếp người khác sao? Thế nào mà mỗi lần đứng trước mặt Tưởng Tích đều nín nhịn, ngay cả một cái rắm cũng không dám thả? Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là do đối phương thích tiện . Nhưng Trần Thứ cũng chẳng có tư cách gì mà bình phẩm, dù sao thì kiếp trước chính cậu cũng khá tiện. Khác biệt ở chỗ, cậu đã trọng sinh, thế nên kiếp này chỉ còn lại một mình Trang Nhất Hàn tiện mà thôi. Khoảnh khắc đó, không ai biết Trần Thứ đang nghĩ gì: "Trang tổng, anh hiểu lầm rồi, chỉ là chiều nay tôi vừa hay có hẹn gặp bạn." Trang Nhất Hàn nhướng mày: "Gặp mặt? Làm gì?" Trần Thứ: "Vay tiền." Trang Nhất Hàn: "Cậu thiếu tiền đến thế à?" Trần Thứ bật cười, thầm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...