Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Việc gì khác thường tất có điều mờ ám. Sở Lăng tuy không biết Văn Nhân Hi tại sao lại khác thường như vậy, nhưng dưới cái nhìn có phần căng thẳng của Lục Yêu, hắn trầm ngâm chốc lát rồi nói: "Đã là ý tốt của Thế tử, bổn vương sao nỡ phụ lòng. Lui xuống hết đi, ở đây không cần các ngươi hầu hạ nữa." Lục Yêu nghe vậy thở phào nhẹ nhõm: "Tuân lệnh." Đám tỳ nữ cúi đầu nối đuôi nhau lui ra, thuận tay đóng cửa phòng lại thật chu đáo. Sở Lăng thấy thế liền cất bước đi vào phòng trong. Quả nhiên, trên chiếc bàn tròn bên trong bày đầy rượu ngon món lạ. Văn Nhân Hi đang uể oải ngồi sau bàn đợi hắn, tay xoay xoay chén rượu, xem chừng đã tự rót tự uống được một lúc rồi. Văn Nhân Hi ngày thường thích mặc đồ đen, hôm nay hiếm hoi đổi sang một bộ thường phục màu đỏ sẫm lười nhác, mái tóc đen buông xõa. Màu sắc yêu dị diễm lệ này càng tôn lên làn da trắng muốt của y, vô cớ toát ra phong tình mê hoặc lòng người. Thấy Sở Lăng đi tới, y lơ đễnh nhướng mí mắt, cười như không cười nói: "Sao, Vương gia cuối cùng cũng nỡ về rồi à? Ta còn tưởng chàng định qua đêm với Vân tướng ở đình Lan Uyển luôn chứ, chăn gối cũng định sai người mang qua cho các người rồi đấy." Sở Lăng sao lại không nghe ra sự mỉa mai chua loét trong lời nói của Văn Nhân Hi. Hắn cười cười đi tới sau lưng y, thuận thế ôm người vào lòng. Góc nghiêng thanh tú sáng như ngọc, hàng mi dài đổ bóng, trông vô cùng vô tội: "Đều tại bổn vương không tốt. Hôm nay mải đánh cờ với Vân tướng không cẩn thận làm chậm trễ thời gian, hại Thế tử phải…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...