Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Vụ án gian lận thi cử tuy đã làm dậy sóng cả kinh thành, nhưng Đế quân chưa từng chính thức nhắc đến chuyện này trong buổi triều. Nay Sở Lăng chủ động đứng ra chọc thủng lớp giấy cửa sổ này, tim của quần thần đều nhảy lên tận cổ họng, chỉ sợ lại xảy ra sóng gió gì nữa. "Nhi thần từng nghe nói khoa cử năm Nguyên An thứ mười lăm có chuyện bất công, nên mấy ngày trước đã dâng tấu, khẩn cầu Phụ hoàng nghiêm tra. Nay đám người đứng đầu là cha con Trần Mạnh Đình, Trần Lãng đều đã bị tống giam, nhưng vẫn còn những con cá lọt lưới." "Trừ ác không tận gốc, di họa muôn đời. Nhi thần một lần nữa khẩn cầu Phụ hoàng điều tra triệt để chuyện này, tuyệt đối không được dung túng cho đồng đảng, nếu không ngày sau ắt có họa ngóc đầu trở lại!" Những đại thần dính líu nghe vậy đều giật mình, trong lòng không khỏi chửi má nó: Khá khen cho Lương Vương, bình thường im hơi lặng tiếng, không ngờ lại đợi đến lúc này mới ra tay. Bệ hạ vốn đang giận chưa nguôi, ngươi còn ở đây thêm dầu vào lửa, sợ chúng ta chết chưa đủ nhanh hay sao?! Theo nội dung đã bàn bạc trong phủ hôm đó, lúc này Vân Phục Hoàn nên lên tiếng phụ họa. Nhưng không ngờ y bỗng nhiên vén vạt áo quỳ xuống, thốt ra những lời kinh người: "Khởi bẩm Bệ hạ, vụ án gian lận thi cử tuy liên lụy rất rộng, nhưng trong đó không thiếu những kẻ vô tội bị lừa gạt, bị cường quyền áp bức. Hơn nữa nghe nói đã có người chủ động đầu thú trần tình với Bệ hạ. Vi thần cho rằng biết sai mà sửa thì còn gì tốt hơn. Chi bằng nghiêm trị kẻ chủ mưu là cha con Trần…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...