Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ngoại thành kinh đô, tháng hai cỏ mọc chim bay. Từng chiếc xe tù nối đuôi nhau dưới sự áp giải của nha dịch lăn bánh ra khỏi cổng thành, bụi cuốn mù mịt. Bên trong giam giữ toàn bộ những quan lại phạm tội bị lưu đày trong vụ án gian lận thi cử. Kẻ chủ mưu đều đã bị xử tử, chờ đợi đám tòng phạm này là vùng Lĩnh Nam chướng khí mịt mùng và sắc lệnh cấm suốt đời không được quay về kinh thành. Một nam tử áo vải đứng bên đường, chốc chốc lại ngoái nhìn về phía cổng thành như đang đợi ai đó, mặc cho phu xe phía sau thúc giục thế nào cũng vô ích. Mãi đến khi một nam tử áo đen bất ngờ phi ngựa từ trong thành lao ra, đôi mắt chết lặng của y mới bừng lên tia hy vọng, vội vã chạy tới: "Tiêu thống lĩnh, ngài..." Lời chưa dứt, y chợt nhận ra đối phương đi một mình, những lời định nói lại nghẹn ứ trong cổ họng, khó khăn hỏi: "Vương gia ngài ấy... vẫn không chịu gặp tại hạ sao?" Tiêu Bôn ghìm cương ngựa, thản nhiên lắc đầu, từ trên cao nhìn xuống y nói: "Kể từ ngày cắt áo đoạn nghĩa trong vương phủ, Vương gia đã nói ân oán giữa ngài và người đã hết, từ nay về sau không cần gặp lại, tiên sinh hà tất phải hỏi nhiều?" Nói đoạn, hắn ngừng một chút, nhìn sắc mặt trắng bệch của Thôi Lang rồi tiếp tục: "Tuy nhiên Vương gia vẫn nhờ tại hạ chuyển một lời đến Thôi tiên sinh. Kinh thành là chốn thị phi, rời đi cũng coi như chuyện tốt. Chuyến đi này núi cao đường xa, e là ngày sau không còn dịp gặp lại, mong tiên sinh đừng phụ bản tâm, tự mình bảo trọng." Dứt lời, Tiêu Bôn ném một tay nải đựng đầy lộ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...