Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Khi Sở Lăng về đến phủ, mặt trời đã khuất núi, phố xá vắng vẻ, bóng đêm bao trùm nơi chân trời. Tiêu Bôn thấy vậy cho ngựa dừng xe, vén rèm quay đầu nhìn vào trong xe, hạ giọng kín đáo nhắc nhở: "Vương gia, đã giờ Mão rồi, Thế tử e là đã về phủ rồi ạ." Sở Lăng vốn đang ngồi trong xe đọc sách, nghe vậy từ từ khép sách lại. Hắn thầm nghĩ Văn Nhân Hi tính tình nóng nảy như pháo, nếu biết hắn đến Vân phủ sợ là không ổn lắm. Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt hắn vẫn chẳng chút hoảng hốt: "Lát nữa về phòng, nếu Thế tử hỏi ta tại sao đến Vân phủ thăm hỏi thì ngươi cứ nói là Vân tướng chủ động mời, nhớ chưa?" Tiêu Bôn ngẩn người, hiếm khi lắp bắp: "Nhưng mà... nhưng mà thuộc hạ chưa bao giờ nói dối..." Sở Lăng khom người bước xuống xe ngựa, vỗ vai hắn vẻ hài lòng: "Chính vì ngươi chưa bao giờ nói dối nên người ta mới tin lời ngươi." Tiêu Bôn tuy võ công cao cường bậc nhất nhưng lại ít nói, tính tình lầm lì. Trong mắt người ngoài, hắn vô tình tạo ấn tượng là một người trầm ổn đáng tin cậy, ngay cả Văn Nhân Hi cũng bảo hắn giống khúc gỗ chết không biết thay đổi. Để hắn phối hợp diễn kịch quả thực không còn gì thích hợp hơn. Đêm đã về khuya, Bạch Đế các lại càng thêm tĩnh mịch. Khoảnh khắc Sở Lăng bước vào sân viện, hắn đã nhạy bén cảm nhận được bầu không khí khác thường. Chỉ thấy tất cả tỳ nữ gia nhân kể cả Lục Yêu, đều đang đứng hầu dưới hành lang với vẻ mặt nơm nớp lo sợ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Hắn rõ ràng biết nguyên do, nhưng vẫn làm như không có chuyện gì, bước tới…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...