Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Văn Nhân Hi đã phi ngựa trở về phủ Quốc Công. Dù sao chuyện thân phận bị bại lộ không phải chuyện nhỏ, phải tìm Bắc Âm Vương bàn bạc đối sách. Lỡ như Vân Phục Hoàn mật báo với Đế quân, bao nhiêu năm mưu tính của họ sẽ tan thành mây khói. "Cái gì? Lương Vương thực sự nói như vậy?" Vì Định Quốc Công phủ nắm giữ binh quyền, Bắc Âm Vương ngoài mặt không tiện qua lại quá thân thiết, nên đã cho xây một mật đạo nối từ thư phòng đến hậu viện phủ Định Quốc Công. Hôm nay ông ta theo mật đạo đến bàn việc, nghe tin Vân Phục Hoàn đã đoán ra thân phận gian tế của Văn Nhân Hi, trong lòng không khỏi kinh hãi. "Chẳng lẽ Vương gia nghĩ ta lấy chuyện này ra đùa giỡn?" Văn Nhân Hi ngước mắt lên, trong lòng thực ra không vui vẻ gì. Lần trước y đã nhắc nhở Bắc Âm Vương sớm trừ khử mối họa Vân Phục Hoàn, nhưng đối phương lại lo sợ lộ thực lực quá sớm, cân nhắc mãi cuối cùng chỉ giáng chức người ta, giờ thì để lại hoạ khôn lường. Bắc Âm Vương vuốt râu cười ha hả: "Bổn vương không có ý đó. Chỉ là nếu Vân Phục Hoàn thực sự biết Thế tử là người do bổn vương cài cắm, khó bảo đảm hắn không biết Định Quốc Công phủ đã âm thầm quy thuận bổn vương. Sau này nếu hắn lấy chuyện này làm bàn đạp tiến thân, tố cáo với Đế quân, thì cả ta và ngươi đều nguy to." Ánh mắt Văn Nhân Hi tối sầm, giọng điệu không giấu nổi vẻ châm chọc: "Vương gia nếu chỉ biết nói suông mà không hành động, e rằng sau này Định Quốc Công phủ bị tru di cửu tộc, Vân Phục Hoàn vẫn sống nhăn răng đấy."…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...