Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Có trộm! Có trộm! Có trộm!!!" Trời vừa sẩm tối, Văn Nhân Hi vừa từ thao trường phi ngựa về phủ. Vừa đến cổng đã nghe thấy bên trong ồn ào náo loạn. Y nhíu mày, hỏi thị vệ gác cổng: "Trong phủ xảy ra chuyện gì, kẻ nào mà ồn ào thế?" Thị vệ tiến lên dắt ngựa, thật thà đáp: "Bẩm Thế tử, là một vị mưu sĩ của Vương gia, hình như tên là Tiền tiên sinh. Hắn nói phòng mình có trộm, đang la làng đòi bắt trộm nhưng hỏi hắn mất cái gì thì ấp úng nửa ngày không nói được, giờ đang làm loạn ở hậu viện." "Trộm? Vương phủ đường đường chính chính lấy đâu ra trộm?" Văn Nhân Hi cười khẩy, nhảy xuống ngựa một cách dứt khoát. Thầm nghĩ đám mưu sĩ Sở Lăng nuôi trong hậu viện chẳng có kẻ nào tốt đẹp. Nay y đã về đây, bọn chúng không biết điều cụp đuôi làm người thì thôi, lại còn dám gây chuyện, đúng là chán sống rồi: "Dẫn bổn Thế tử đi xem thử." "Vâng!" Thị vệ vội ném dây cương cho đồng bạn, tự mình dẫn đường phía trước. Khi đến khu nhà ở của các mưu sĩ ở hậu viện, chỉ thấy một nam tử ăn mặc như thư sinh nghèo kiết xác đang ngồi bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết, đấm ngực giậm chân như cha chết, thật khiến người nghe thương tâm người thấy rơi lệ: "Bạc của ta! Bạc của ta a hu hu hu! Tên trộm trời đánh thánh đâm nào trộm mất bạc của ta!! Ta phải băm vằm ngươi ra muôn mảnh!!!" Đối với kẻ hám tiền như mạng, tiền chính là sinh mệnh. Huống chi Tiền Ích Thiện là loại keo kiệt bủn xỉn một đồng xu cũng muốn bẻ làm đôi để tiêu. Giờ phút này gã đau lòng như cắt, chẳng thiết sống nữa. Mấy vị mưu sĩ bên cạnh…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...