Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tin tức truyền đến Lương Vương phủ thì trời đã về khuya. Lúc ấy Văn Nhân Hi đang tắm gội sau tấm bình phong, còn Sở Lăng thì ngồi bên cửa sổ vừa đọc kỳ phổ vừa tự đánh cờ. Tiếng nước rào rào thi thoảng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ngoài sân, cành cây vươn dài in bóng lên song cửa sổ chập chờn. Tiêu Bôn lặng lẽ bước vào, ghé tai Sở Lăng thì thầm bẩm báo: "Vương gia, Khang đại nhân vừa dẫn theo mấy tên ăn mày đến phủ, nói là người quen cũ của ngài. Người nào người nấy đều bị trói gô chặt cứng, chẳng biết lai lịch thế nào." Sở Lăng nghe vậy hơi khựng lại. Hắn biết năng lực làm việc của Khang Hựu An không tồi, chỉ vì tính tình cương trực không được lòng người nên mãi không được Phụ hoàng trọng dụng. Nhưng không ngờ đối phương lại tìm được Nhạc Hám Sơn nhanh đến thế. "Tạm thời an trí mấy người đó ở tiền viện, chăm sóc chu đáo, ngày mai bổn vương sẽ qua xem." "Tuân lệnh." Tiêu Bôn cung kính lui ra ngoài. Văn Nhân Hi đã tắm xong từ bao giờ, thấy Tiêu Bôn đi rồi mới từ sau tấm bình phong bước ra. Trên người y chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh hơi ẩm ướt, dính sát vào da thịt, lờ mờ phô bày đường cong thắt lưng rắn chắc. Y nhìn chằm chằm Sở Lăng, nói đầy ẩn ý: "Vương gia lại nhặt được thứ già yếu bệnh tật nào về thế? Mưu sĩ trong phủ đã đông như kiến cỏ rồi, nhặt thêm nữa khéo thành Tế Thiện Đường [1] mất thôi." [1] Nơi làm từ thiện, cưu mang người nghèo khổ, cơ nhỡ. Khó khăn lắm y mới tống khứ được Thôi Lang và Tiền Ích Thiện, hậu viện vẫn còn một đống của nợ chưa rõ lai lịch,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...