Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nhà hàng tư gia mà Trang Nhất Hàn nói thật ra không dễ tìm. Bởi vì ông chủ không bao giờ treo biển kinh doanh ra ngoài, chỉ có một số khách quen sành ăn mới biết địa chỉ. Đường phố ở thành phố A vốn nổi tiếng là phức tạp, cầu vượt nhiều vô số kể, đi vào vòng xuyến có khi đến định vị cũng loạn. Trang Nhất Hàn vốn định bụng đợi lúc gần đến nơi sẽ chỉ đường cho Trần Thứ, nhưng không ngờ kỹ thuật lái xe của đối phương lại quá tốt, từ đầu đến cuối không hề có một chút xóc nảy. Cộng thêm mấy hôm nay anh họp hành thâu đêm, dựa vào ghế một tí vậy mà lại thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi tỉnh lại, chỉ thấy xe đã dừng bên ngoài sân của một căn biệt thự kiểu Tây yên tĩnh, một con đường rải sỏi nhỏ dẫn vào cổng vòm phía trước, rõ ràng đã đến nơi. Trang Nhất Hàn vừa tỉnh ngủ, thấy cảnh này liền ngẩn ra mất vài giây mới hoàn hồn. Anh nhíu mày ngồi thẳng dậy, nhắm mắt lại cho đỡ cơn mụ mị, lúc cúi đầu lại phát hiện trên người mình đang đắp một chiếc áo khoác quen mắt. Trong xe, điều hòa vẫn lặng lẽ chạy, chỉ là không thấy bóng dáng Trần Thứ đâu. "..." Trang Nhất Hàn mở cửa xe bước xuống, nhìn quanh một vòng, cuối cùng phát hiện Trần Thứ đang dựa vào đuôi xe hút thuốc. Gương mặt nghiêng tuấn mỹ của cậu chìm vào bóng tối, khiến người ta không nhìn rõ, chỉ thoáng thấy bàn tay phải buông thõng bên hông, kẹp giữa ngón tay là nửa điếu thuốc bạc hà sắp tàn. Ngón tay thon dài, xương xẩu, khói thuốc lượn lờ, tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo. Ngay cả với con mắt kén chọn của Trang Nhất…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...