Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Hằng năm triều đình đều cấp một khoản ngân lượng để an trí cho những người tị nạn không nhà không cửa. Chỉ là sau khi bị quan lại các cấp bóc lột từng tầng, đến tay bá tánh chẳng còn lại bao nhiêu, có thể nói nạn tham ô đã thành thói quen. Năm nay Đế quân có ý định phái khâm sai đại thần phụ trách việc này, bèn đích thân chỉ định Thị lang Binh bộ Kim Luân làm Liêm phóng sứ [1] , mang theo ngân lượng cứu trợ đi các châu phủ. [1] Liêm phóng sứ: Chức quan chuyên đi các địa phương để xem xét, giám sát việc quan lại cai trị dân chúng. Khéo làm sao, người này lại là môn hạ của Thành Vương Sở Khuê. Sáng sớm Đế quân vừa ban thánh chỉ, đến trưa Sở Lăng đã nhận được tin tức. Hắn nhìn mảnh giấy trong tay, cuối cùng cười nhẹ, lòng bàn tay vận nội lực bóp nát thành bột phấn cho thấy nếu không phải người có nội công thâm hậu thì không thể làm được. "Tên thị lang binh bộ này bổn vương cũng biết sơ sơ. Hắn tuy không phải kẻ tham tài nhưng lại trung thành tuyệt đối với Sở Khuê. Từ khi vụ án gian lận thi cử bị phanh phui, Đế quân thanh trừng triều đình, vây cánh của Sở Khuê bị nhổ gần hết, Kim Luân coi như may mắn thoát nạn." Tiêu Bôn đứng đối diện bàn sách lo lắng hỏi: "Vương gia, vậy để hắn mang số tiền lớn đi cứu trợ chẳng phải rất rủi ro sao?" Sở Lăng thầm nghĩ đâu chỉ là rủi ro, kiếp trước triều đình cấp cả triệu lượng bạc cứu trợ, sáu phần trong số đó bị Kim Luân dâng lên hiếu kính Sở Khuê, hai phần còn lại dùng để lo lót quan trường trên dưới, hại bá tánh khổ không thể tả. "Tuy có rủi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...