Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Không được, cút đi cưỡi ngựa của đệ đi!" Mặt Văn Nhân Hi sầm xuống, giọng điệu lạnh tanh. Văn Nhân Thước thấy vậy vội rụt đầu lại cái vèo, lẩm bẩm một câu "keo kiệt" rồi lưu luyến cưỡi ngựa chạy đi xa. Sở Lăng hiếm khi thấy Văn Nhân Hi hung dữ như vậy, không khỏi nhìn thêm vài lần, cười như không cười hỏi: "Đệ đệ em à?" Văn Nhân Hi hừ mũi khó chịu: "Đồ ngốc." Trông em cũng chẳng khá hơn là bao. Sở Lăng thức thời nuốt câu này vào bụng, ngả người tìm một tư thế thoải mái trong xe ngựa rộng rãi, gối đầu lên đùi Văn Nhân Hi, lười biếng nhắm mắt lại, cảm thán: "Có đánh có mắng mới là anh em, khách sáo quá lại thành người dưng." Văn Nhân Hi tuy chỉ có một đệ đệ, nhưng không có nghĩa là y không hiểu những tranh đấu, mưu mô giữa các hoàng tử. Nghe vậy y không khỏi suy nghĩ nhiều hơn một chút. U Vương, Uy Vương chẳng ai là kẻ dễ đối phó, Thành Vương lại càng thâm sâu khó lường. Sở Lăng có thể bình an lớn lên trong cái hang hùm ổ sói này cũng chẳng dễ dàng gì. Văn Nhân Hi hoàn hồn, lơ đãng vuốt ve gò má trắng mịn của Sở Lăng, giọng trầm thấp vang lên trong xe mang theo chút lạnh lùng: "Người dưng người nhà gì chứ, chúng ta đã thành thân rồi, chúng ta mới là người thân thiết nhất. Quan tâm mấy kẻ không liên quan làm gì, bọn họ có chết cũng chẳng đáng để chàng rơi một giọt nước mắt." "Được, nghe lời em hết." Đáy mắt Sở Lăng thoáng qua ý cười mê hoặc lòng người. Hắn nắm lấy tay Văn Nhân Hi đưa lên môi hôn nhẹ, khiến đối phương có chút ngượng ngùng, quay đầu nhìn đi chỗ khác. Hội săn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...