Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Vân Phục Hoàn tuy đã vào rừng sâu, nhưng lại chẳng có tâm trí nào săn bắn. Trong triều đình, y là một cô thần độc lai độc vãng. Dù lén lút đầu quân cho Sở Khuê nhưng để che mắt người đời, y cũng rất ít khi tiếp xúc với gã. Huống hồ trước đó không lâu, hai người còn vì chuyện Binh bộ Thị lang Kim Luân mà nảy sinh bất đồng. Lòng nặng trĩu tâm tư, y mặc kệ con ngựa muốn đi đâu thì đi. Hễ thấy có người vây săn, y lại cố tình tránh xa. Chẳng biết từ lúc nào, y đã lạc vào một nơi hoang vu hẻo lánh. Xung quanh không thấy cờ đỏ phấp phới, cũng chẳng thấy bóng dáng cấm quân canh gác, chứng tỏ y đã đi chệch khỏi phạm vi săn bắn hoàng gia quy định. Cành lá rậm rạp vươn lên che khuất bầu trời vốn đã xám xịt. Giữa khe núi hiểm trở thỉnh thoảng vang lên tiếng quạ kêu, vọng lại giữa không trung nghe quỷ dị vô cùng. Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ. Vân Phục Hoàn nhạy bén nhận ra bầu không khí xung quanh có gì đó bất thường, cau mày định rời đi. Nhưng không ngờ phía sau bất chợt vang lên tiếng xé gió, một mũi tên sắc nhọn xuyên qua tán lá lao tới, mang theo sát khí lạnh lẽo thấu xương. "Vút ——!" Vân Phục Hoàn quyết đoán nhảy xuống ngựa. Mũi tên sượt qua cánh tay phải y trong gang tấc, cắm phập vào thân cây, đuôi tên còn rung lên bần bật. Cùng lúc đó, trong bụi rậm xung quanh bỗng nhiên xuất hiện hàng chục người mặc đồ đen bịt mặt, lặng lẽ như ma quỷ, đang tạo thành vòng vây lao nhanh về phía y. Vân Phục Hoàn không kịp suy nghĩ xem ai muốn giết mình diệt khẩu, lập tức rút kiếm lao…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...