Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Lục soát kỹ cho ta! Nhất định phải tìm cho được Lương Vương điện hạ!" Cấm quân đông nghịt lập tức tràn vào núi rừng, tiếng giáp sắt va chạm vang lên không dứt. Ánh đuốc nối nhau như một con rồng lửa khổng lồ uốn lượn trong đêm, soi sáng từng ngóc ngách. Văn Nhân Hi đã dẫn quân tìm kiếm suốt hai canh giờ nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Sở Lăng. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, ánh mắt y âm u như muốn nhỏ ra nước. Ai cũng nhận ra sự nôn nóng và bực bội của y lúc này. Ngay cả Văn Nhân Thước ngày thường hay cười đùa cũng không dám chọc vào đại ca lúc này, chỉ biết ngoan ngoãn đi theo tìm người. Chưa bao giờ Văn Nhân Hi hối hận vì đã đích thân đi ám sát như lúc này. Biết rõ sức khỏe Sở Lăng yếu ớt mà còn bỏ mặc hắn ở bìa rừng một mình. Giờ đã là nửa đêm, lỡ gặp phải dã thú đi ăn đêm thì biết làm sao? Trong bãi săn này thường xuyên có hổ dữ lui tới, ngay cả y cũng chưa chắc nắm chắc phần thắng. Càng nghĩ y càng bất an, trái tim như rơi xuống vực thẳm. Góc nghiêng gương mặt sắc sảo trong đêm càng thêm vẻ u ám, sát khí bạo ngược trong lồng ngực như muốn bùng nổ. "Báo ——!" Đúng lúc này, một cấm quân hớt hải chạy tới bẩm báo: "Có người phát hiện ngựa của Lương Vương điện hạ ở gần chân núi!" Ánh mắt Văn Nhân Hi sắc như dao bắn về phía người đó: "Chân núi nào?!" Cấm quân đáp: "Cách Sơn Quân Khâu không xa ạ!" Lời chưa dứt, Văn Nhân Hi đã thúc ngựa lao vút về phía Bắc, đại quân phía sau vội vã bám theo, bụi cuốn mù mịt. Sơn Quân Khâu? Đó là nơi hổ dữ thường xuyên xuất hiện nhất, ngựa của Sở…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...