Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sự việc Sở Lăng và Vân Phục Hoàn mất tích tuy đã tạo ra nhiều sự bàn tán, nhưng may thay trộm vía là cuối cùng cả hai đều được tìm thấy bình an. Điều duy nhất khiến Đế quân tức giận lôi đình chính là đám thích khách đã nhẫn tâm ám sát Vân Phục Hoàn. Bậc đế vương vốn hay có tính đa nghi, ai dám chắc đám thích khách kia mạo hiểm động thủ giữa bãi săn chỉ vì một vị Thừa tướng? Không chừng mục tiêu tiếp theo chính là bản thân ngài. Doanh trại chủ soái rộng lớn phút chốc được thắt chặt an ninh, đúng nghĩa ba bước một chốt gác, năm bước một trạm canh. Trung lang tướng Trương Kính xui xẻo trở thành kẻ chịu trách nhiệm lùng sục thích khách, nhưng Văn Nhân Hi biết thừa đối phương sẽ chẳng mò ra manh mối gì. Bắc Âm Vương chắc chắn đã xử lý sạch sẽ bọn chúng từ khuya. Doanh trại dã chiến đương nhiên không thể sánh với vương phủ sa hoa, chỉ có thể dựng tạm bình phong để tắm rửa qua loa. Văn Nhân Hi mặc áo ngủ mỏng, tựa lưng vào đầu giường lật một cuốn binh thư, nhưng chẳng chữ nào lọt vào đầu. Ánh mắt thăm dò của y cứ như có như không lướt về phía sau tấm bình phong, đôi mắt đen sâu thẳm giấu kín tâm tư. "Ào ào!" Tiếng nước khẽ vang lên, Văn Nhân Hi thu lại tầm mắt, cụp mi nhìn xuống. Cuốn binh thư trong tay y in rõ ràng một hàng chữ: " Đạo dụng binh, công tâm là thượng sách, công thành là hạ sách; tâm chiến là thượng sách, binh chiến là hạ sách. Đạo dụng binh, lấy nhu thắng cương, lấy yếu chống mạnh..." Nhưng nếu kẻ đó vừa không có trái tim, lại vừa giỏi giả bộ yếu đuối hơn cả mình thì…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...