Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thi thể của Trương Tử Cấu được phát hiện ngay ngày hôm sau. Nghe đâu có kẻ dùng một sợi dây thừng treo cổ lão lên cành cây, lại còn cố tình chọn trúng cây đa cổ thụ ngay trước cửa phủ Thành Vương. Gió thổi qua, cái xác cứ thế đong đưa nhè nhẹ. Lão quản gia sáng sớm ngáp ngắn ngáp dài ra mở cửa, vừa nhìn thấy cảnh tượng kinh dị ấy đã sợ đến mức vãi cả ra quần, trực tiếp lăn đùng ra ngất xỉu. Hoàng Thành Ti tựa như bầy nhặng đánh hơi thấy mùi máu tanh, tức tốc ùa tới, đặc biệt là Đới Vĩnh. Hắn bám riết lấy Sở Khuê chất vấn suốt cả một ngày trời, lời nói tuy không quá phũ phàng nhưng cái thái độ ấy rõ ràng đang nghi ngờ gã chính là hung thủ. Sở Khuê giận dữ đập nát toàn bộ đồ gốm sứ trong phòng. Tên cẩu nô tài Đới Vĩnh này, gã đâu có điên mà giết người xong lại còn treo xác ngay trước cửa nhà mình, phải ngu xuẩn đến mức nào mới làm ra cái trò đó chứ?! Đầu óc hắn bị lừa đá rồi chắc!! Dẫu vậy, Sở Khuê không những không thể nổi nóng mà còn phải nghiến răng nở nụ cười gượng gạo, cuối cùng vẫn phải giữ phong thái quân tử, đích thân tiễn hắn ra cửa. Tất cả chỉ vì đối phương là kẻ tâm phúc kề cận bên Phụ hoàng, tuyệt đối không thể đắc tội. Thực ra, bản thân Đới Vĩnh cũng đang cảm thấy phát điên. Kẻ thủ ác trong vụ án trước vẫn còn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, nay lại thêm một án mạng nữa xảy ra. Trực giác mách bảo hắn rằng chuyện này nhất định có dính líu đến Thành Vương và Lương Vương, nhưng cho hắn mười lá gan hắn cũng chẳng dám xông thẳng vào vương phủ mà dùng nhục hình tra…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...