Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thích tiền? Đương nhiên là được. Trang Nhất Hàn sợ nhất là người khác không ham tiền của mình, bởi vì không ham tiền cũng đồng nghĩa là đang nhắm vào mạng của anh. Anh hài lòng nhất chính là điểm này ở Trần Thứ, cậu không phải kiểu người lúc nào cũng lải nhải mấy chuyện yêu đương. Vốn dĩ đây chỉ là một cuộc giao dịch sòng phẳng bỏ tiền ra bao nuôi , bàn đến tình yêu chẳng phải rất nực cười sao? Cứ thẳng thắn thừa nhận mình thích tiền có phải tốt hơn không. Đằng này, đám tình nhân nhỏ trong giới cứ thích lôi tình yêu ra làm tấm vải che thân. Trang Nhất Hàn khẽ cong môi: "Tiền là thứ vô giá trị nhất. Cậu chỉ cần không dính vào cờ bạc, còn lại muốn tiêu thế nào cũng được, dù là ném xuống nước để nghe tiếng vang cũng không sao." Sinh viên ở độ tuổi này suy nghĩ còn đơn giản, dễ bị dụ dỗ dính vào cờ bạc, lãi mẹ đẻ lãi con rồi gánh một đống nợ. Trang Nhất Hàn vốn đang nghĩ không biết Trần Thứ có phải cũng bị lừa hay không, nhưng thấy đối phương không giống loại hồ đồ, anh cũng hơi yên tâm. Trần Thứ vốn đang uống nước, nghe vậy không biết nghĩ đến điều gì, động tác khựng lại một cách gần như không thể nhận ra. Cậu từ từ đặt ly nước xuống, nhìn những gợn sóng yếu ớt lăn tăn trong ly, bất giác cảm thấy nó hơi giống mặt nước lúc mình chết chìm. Cậu cười nói: "Không nghe nữa, đã nghe đủ rồi." Những thứ bị cấm, Trần Thứ tuyệt đối sẽ không đụng vào. Nhưng cờ bạc đâu chỉ tồn tại trên bàn bài. Xét cho cùng, bọn họ ai mà không phải là một con bạc của số phận? Trang Nhất Hàn lại hỏi: "Lát…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...