Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Dã tâm cũng giống như cỏ dại mọc hoang, chỉ cần một ngọn gió vô tình thoảng qua cũng đủ để thổi bùng lên đám cháy thiêu rụi mọi thứ, không cách nào dập tắt được nữa. Văn Nhân Hi bỗng nhiên hiểu ra một điều. Cho dù y có dốc sức phò tá Bắc Âm Vương lên ngôi, đổi lại được lời hứa hẹn về một chức vị cực phẩm nhân thần đi chăng nữa, thì suy cho cùng y vẫn chỉ là một bề tôi. Chỉ cần một câu nói của vị quân vương ngồi trên ngai vàng kia, mọi vinh hoa phú quý sẽ phút chốc tan thành mây khói, ngay cả mạng sống của bản thân cũng chẳng tự mình định đoạt được thì lấy tư cách gì để bảo vệ Sở Lăng? Hơn nữa, thế sự vô thường, Bắc Âm Vương chưa chắc đã là người có thể nở nụ cười đắc thắng cuối cùng. Sở Lăng được ân sủng quá lớn. Nếu một trong những vị hoàng tử khác lên ngôi, chắc chắn sẽ không để hắn được sống yên ổn trên cõi đời này. Chỉ khi tự tay đưa Sở Lăng lên ngôi báu cao nhất, nơi nắm trọn quyền sinh sát vạn dân, Văn Nhân Hi mới có thể hoàn toàn trút bỏ mọi lo âu. Sở Lăng sẽ là một minh quân, cho dù hắn không nỡ để đôi tay mình vấy máu thì vẫn luôn có y đi trước mở đường, dẹp sạch mọi chướng ngại vật... Nghĩ đến đây, chút do dự cuối cùng trong lòng Văn Nhân Hi cũng tan biến sạch. Y nhìn sâu vào mắt Sở Lăng, khác với vẻ dã tâm bừng bừng lúc nãy, giọng nói của y giờ đây trầm lắng hơn, phảng phất chút khẩn khoản khó nhận ra: "Sở Lăng, chàng thử tranh giành vị trí đó đi, được không? Cứ coi như vì ta, vì tất cả những người đang dốc lòng ủng hộ chàng. Đừng để sau này họ phải gánh chịu kết…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...