Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Khởi bẩm Điện hạ, cái chết của Duệ Vương năm xưa quả nhiên có khuất tất." Tiêu Bôn phụng mệnh đi điều tra Tôn Dược Nông và Trình Bỉnh Chi. Chưa đầy ba ngày, hắn đã mang kết quả về. Hắn lấy từ trong ngực ra một gói nhỏ bọc vải trắng, cẩn thận đặt lên bàn sách, không rõ bên trong chứa vật gì. Sở Lăng vốn đang luyện chữ thấy vậy liền dừng bút, hắn dùng cán bút khẽ gạt lớp vải ra. Nằm im lìm bên trong là một đầu mũi tên đã xỉn màu vì năm tháng. Vết máu đen đặc quánh hòa cùng lớp rỉ sét tạo nên một màu sắc vô cùng quỷ dị. "Mũi tên này có độc?" Sở Lăng chỉ liếc mắt đã nhận ra điểm bất thường. Tiêu Bôn gật đầu xác nhận: "Đầu mũi tên này do chính tay Tôn Dược Nông rút ra từ thi thể Duệ Vương điện hạ năm xưa. Tuy đúng là tên của người Đột Quyết, nhưng chất độc tẩm trên đó lại là bí dược đặc thù của hoàng thất Tây Lăng, người ngoài khó lòng chạm tay tới. Lo sợ bị diệt khẩu, lão ta đã bí mật giấu đi đầu mũi tên này để phòng hờ trường hợp bất trắc." "Hơn nữa, theo lời khai của Trình Bỉnh Chi, khi ấy quân ta đang nghênh địch trực diện. Duệ Vương điện hạ nếu có trúng tên cũng phải là từ phía trước. Thế nhưng, hắn tận mắt nhìn thấy một mũi tên lạc găm thẳng vào lưng ngài ấy. Do binh mã hỗn loạn nên lúc đó chẳng ai hay biết. Ngay cả Tôn Thái y cũng có thể làm chứng hướng cắm của mũi tên trên vai Duệ Vương điện hạ hoàn toàn không hợp lý." Sở Lăng khẽ nhướng mày. Động tác này thoạt nhìn rất giống Văn Nhân Hi, chẳng rõ có phải vì hai người ở bên nhau quá lâu nên vô tình lây nhiễm thói quen…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...