Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Bầu trời phía trên đường Chu Tước dường như cũng bị nhuốm mùi máu tanh nồng nặc. Kéo theo đó, một góc trời hoàng thành dần tối sầm lại, mây đen cuồn cuộn như bị ai đó hắt nguyên chậu mực lớn. Đế quân lặng lẽ đứng trên tường thành cao, ngón tay vô thức vuốt ve chiếc nhẫn ngọc Cửu Long. Từ góc nhìn của ngài, không thể thấy được thảm cảnh đẫm máu trên đường Chu Tước phía xa, chỉ thấy một bầy quạ đen lượn lờ vòng quanh, nhất định không chịu rời đi. Giọng ngài đều đều, chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào: "Xem ra chết không ít người. Ai đã ra tay? Chử gia? Hay là Lương Vương?" Một người đàn ông trung niên quỳ rạp dưới chân Đế quân, cung kính bẩm báo: "Hồi bẩm Bệ hạ, là Lương Vương. Chính tay ngài ấy đã bắn chết Phó hãn Đột Quyết Cốt Đốt Lộc." Nghe xong, Đế quân không những không nổi giận mà còn khẽ bật cười. Ngài chỉ tay lên bầu trời mây đen vần vũ, hỏi: "Ngươi nhìn xem, mây gió biến ảo khôn lường thế kia có giống với thế cục thiên hạ không? Năm xưa, hoàng đế tiền triều u mê tàn bạo nên tổ tông họ Sở ta mới đoạt được thiên hạ. Theo sử sách ghi lại, vào lúc đó thời tiết cũng quỷ dị hệt như bây giờ. E rằng giang sơn này lại sắp đổi chủ rồi." Người đàn ông trung niên nghe vậy thì sợ đến tái mặt: "Bệ hạ vạn tuế, giang sơn sao có thể đổi chủ được?!" Đế quân lại buông một tiếng thở dài thườn thượt, dường như đang cảm thán: "Thiên mệnh rành rành, quốc vận hưng suy vốn dĩ là chuyện bình thường ở đời. Hoàng đế tiền triều thất đức, nên ông trời mới phái nhà họ Sở đến thay thế. Khi một bậc quân…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...